bài thơ tình hôm ấy em không viết
là bất an em tự giấu chính mình
chữ với nghĩa rủ nhau trốn biệt
không xếp hàng chờ nỗi nhớ thành hình
ta đem giấu trong màn đêm tĩnh mịch
điều bình thường chẳng dám nói bao giờ
nghe gì khi tiếng tim thình thịch
nhớ ai nhiều hơn cả ở trong mơ
những bài thơ không viết từ công thức
chuyện đường dài chẳng vạch trước đầu dòng
ta mặc sức thả ý tứ đi rong
đoạn cuối ngoái trông,
làm chấm câu im ắng (!)
mấy chữ em nguệch ngoạc rồi bỏ bẵng
tới một hôm cũng nối lại thành thơ
những lời em nói nghe hay thế
có đến người không, hay lửng lơ?
Brighton, 1/2023
Em thích đoạn cuối quáa
LikeLiked by 1 person
❤️️
LikeLike