dùng dằng

anh cất điếu thuốc còn một nửa
rồi xoay người chậm rãi lên ga
em cứ mãi dùng dằng nơi cửa
nhặt một cái hôn rơi trước nhà

anh chạy tiếp đoạn đường khuất nẻo
suy nghĩ trong đầu tựa khói bay
em cởi bỏ hết điều lắt léo
mùi thuốc còn vương trên ngón tay

Hà Nội, 3/2026

to see (what we want to see)

darling, do you see now?
our whole life right ahead
let me show you around
all that I hold dearest

the sill where it drizzled
now soaks in golden light
the sky once lackluster
today bursts open bright

from flowers: a medley
with the wind’s gentle hum
all the love kept neatly
in this place we call home

memories overflow
in drawers and in pages
with wonder I have told
poems for the ages

and this is me, your me
never thought myself fair
this little life of me
makes not much glow to flare

fumbling over the food
clumsy with knife and peel
I save my few sweet words
for verses meant for you

my nose, so big and flat
my hair a tangled mess
my body soft with fat
lipstick, a hurried smudge

I think – but dare not ask
darling, do you see me?
or please just don’t, perhaps
let me dream peacefully

for whether dark or dawn
my world’s forever full
my days keep living on
because you, because you

I hear the rain keep time
to the rhythms of your words
in your hair, sunlight warms
the day stretches its chords

the air thick with coffee
and flowers in season
how could I grow old, see
in days full of passion?

my hands would still find yours
guide you across the floor
count the tiles as we move
the home grows ever more

and our hearts wider still
for you to come and rest
so you will hear it fill
with all that I love best

I love your honeyed words
your careful little feet
love your meals of comfort
your hands, gentle and sweet

your back and your shoulders
your eyes, your lips, your skin
even all the wrinkles
I love your every inch

to see you beside me
a dream that’s always true
forever you will be
the fairest that I knew

Hà Nội (and everywhere), 2-3/2026

original Vietnamese version here

những trưa mây bay ngang đầu

và mình lại đi với nhau
những trưa mây bay ngang đầu
*
vẫn anh tay côn lả lướt
và em ngả ngớn yên sau

lại chuyện không cuối không đầu
xào xạc trong tai kẻ khác
ở lại đây như ký thác
đợi ngày dõng dạc cất lời

em lại hát mãi một bài
anh nhớ mãi không ra tựa
câu hát chưa qua phân nửa
lại về đúng nơi bắt đầu

Hà Nội, 1/2026

* mượn lời của anh Hoàng Dũng, lại một bài hát kẹt mãi trong đầu

cho một trái tim xa khác (my Vietnamese translation of Another Love lyrics)

anh muốn đưa em đi đó đi đây
để em biết anh còn quan tâm săn sóc
nhưng lại một ngày giá lạnh và cô độc
mà anh chẳng biết đi đâu

những bông thủy tiên trao nhau
kết thành chùm bằng sợi dây xinh xắn
nhưng chúng chẳng tưng bừng nở thắm
chẳng rộ mừng như mùa xuân đã qua

muốn một nụ hôn để giúp em xoá nhoà
tất thảy mọi điều làm em phiền muộn
nhưng lòng anh còn đang bận rộn
chẳng thể nào san sẻ cùng em

và anh muốn thật thà yêu em
muốn được khóc khi lòng buồn nhất
nhưng em ơi nước mắt anh cạn kiệt
cho một cuộc tình đã cũ từ lâu

nếu có ai đó làm em đau
anh ước là người đứng ra bảo vệ
nhưng giá mà hai tay anh có thể
sau bao lần ôm vết thương sâu

anh chỉ còn lời lẽ đục ngầu
văng câu chữ đau hơn cú đấm
ngôn từ sát thương lúc nào cũng thắng
và anh lại nhận phần thua

anh muốn hát riêng cho chúng ta
một khúc ca của riêng mình độc nhất
nhưng anh đã dành cho một trái tim xa khác
mọi lời mà anh viết ra

anh muốn lại được nói yêu thật thà
muốn được khóc cho tình yêu trước mắt
nhưng em ơi nước mắt anh cạn kiệt
cho một cuộc tình đã qua

Hà Nội, 12/2025

làm người tẻ nhạt (my Vietnamese translation of Being boring by Wendy Cope)

nếu hỏi tôi hôm nay có gì mới
tôi đâu biết lấy gì đáp lời
chỉ có cây vườn tôi vẫn xanh tươi
và trận cảm cuối ngày sẽ khỏi
tôi thấy đủ với những gì đang tới
cả anh ta cũng vẫn như mọi khi
vẫn ăn no và ngủ ngáy khì khì
việc ai nấy làm, và chọn là người tẻ nhạt

đau đớn, cuồng say rồi cũng cạn
sau những màn kịch thời nổi loạn ngông cuồng
chẳng có gì xảy ra, tôi xin biết ơn
không tin – không tức, ước gì mãi là như thế
làm một cây bắp cải thật vui thôi nhé
cho hồn cỏ lá bay bổng hát ca
nếu bạn tìm háo hức, có lẽ tránh tôi ra
tôi chỉ muốn tiếp tục làm người tẻ nhạt

chẳng còn muốn đến những cuộc vui không thưởng phạt
tôi đâu còn tìm kiếm một tình nhân
say rồi sưa rồi chuyện phiếm liên miên
thêm ngày hôm sau để mình không xiêu lạc
năm tháng đó, chỉ một người tôi mong nhất
giờ đã có: người yên vị cạnh bên mình
cho tôi an lòng dưới mái nhà xinh
để được mãi là hai người tẻ nhạt

Hà Nội, 9/2025

gói ghém

khép vào rồi lại mở ra
những gam màu cũ đã nhoà thời gian

ngại gì gấu bạc vai sờn
tiếc gì mộng trắng tinh tươm một màu

cũng từng gom hết vui – sầu
đem giấu trong tủ thành câu thì thầm

để mình còn biết ân cần
và rồi biết nhớ khi gần, khi xa

khép vào rồi lại mở ra
hoá ra chân lý cũng là thế thôi

là cơm nhà toả ấm hơi
ngay chỗ mình đứng có người cạnh bên

áo quần thơm bện mùi quen
chùm hoa trước vạt nở mềm đoá hôn

đã đi qua những dại khôn
vững lòng bước tiếp nơi còn vui ca

mỗi lần khép lại mở ra
một lần gói ghém, ước là vừa tay

gói nhau trong đoạn đường này
những ngăn ký ức vần xoay tháng ngày

Hà Nội, 8/2025

tặng LP & PA

7 điều về tình yêu

(1)
tình yêu đẹp là tình yêu nuôi-lớn
ấp ôm từ những thương mến dại khờ
vỗ về cả đến khi mắt môi khô
đâu thể mơ mãi làm em bé nhỏ

(2)
khi lớn đủ, rồi thì cũng rõ
chẳng ai yêu một cách tới hai lần
bài hát hôm nay còn vẫn bâng khuâng
chưa chắc mai đã thành lời thương khác

(3)
và những danh xưng và nhãn mác
biết đâu là yêu dấu thật thà
giữ chặt hơn cả lời hẹn ước
là những điều không nhất thiết phải nói ra

(4)
chỉ yêu thôi, như mình vẫn luôn là
như tất thảy ước muốn thành thực nhất
xin biết ơn những mỏ neo chân thật
để giữa dòng không lạc mất mình

(5)
lỡ có đôi khi quên mất tự thương mình
cũng chưa hẳn là điều tồi tệ lắm
bàn tay vẫn có bàn tay nắm
và lòng người vẫn thăm thẳm như nhau

(6)
dẫu tình yêu không biết trước sau
có thể vắng đúng lúc hằng mong ngóng
nhưng nếu mắt người hôm nay không in bóng
đôi má ngày đông cũng đâu bớt ửng hồng

(7)
chỉ có tôi chủ ý động lòng
chủ ý đặt tên anh vào một lần chọn lựa
đặt chiếc ô mở cánh bên ngoài cửa
đi tiếp đoạn này, mưa dẫu tuôn

Hà Nội, 14/2/2025

khó để yêu

kể cả em có ngời rạng nhất
kể cả em hiền dịu nhất trên đời
chưa chắc anh đã nhìn vào mắt
chưa chắc anh mở lời trước nhất

cả khi em hết lòng chân thật
cả khi em cố sức mong chờ
chắc gì anh giữ em thật chặt
nói em có thể thôi đợi bây giờ

anh vẫn một mình trong những giấc mơ
giữa gối chăn không vương hương tóc
bức tường của em, bức tường của anh
xây lên cao bằng những lời thắc mắc

nên em học làm người xinh đẹp nhất
nên em học làm người luôn ân cần
biết đâu em trở thành quan trọng nhất
biết đâu đường dài gần hơn một chút

để anh cũng trở thành người đặc biệt
và em trở thành nơi anh muốn quay về
không còn tường dày ngăn cách ủ ê
và ta mơ một giấc chung duy nhất

khi ta chung một đường với nhau
anh thương em, nhưng lại chẳng nói đâu
có lẽ không phải một mình em biết
không phải mình em rất khó để yêu

rất là khó để được yêu, như em
rất là khó để yêu được, như em
nếu như anh thật lòng muốn biết
thì một lần dám đến mà xem

Hà Nội, 2/2025

presenting a flip side to Vũ Thanh Vân’s
khó để yêu

(không) làm gì

tôi đi làm thầy cãi cho tình yêu
cho những điều ai cũng xem là hiển hiện
tình yêu hiền
nhưng tình yêu phản diện
cần biết bao nhiêu minh biện để hồn nhiên
dẫu tình yêu vốn đầy lý lẽ riêng
mà không cho những nghi vấn bình thường một lời hồi đáp

tôi đi làm phiên dịch cho tình yêu
cho những kẻ ngoại lai mà muốn nghe tường thuật
nhưng nếu cảm thông là ngôn ngữ chung duy nhất
thì câu chữ tôi cũng chẳng đủ dùng

tôi lại làm bác sỹ cho tình yêu
đắp miếng gạc vụng về lên vết đau bỏng rát
ta sẽ còn đau bao nhiêu lần vì một điều duy nhất?
chừng nào còn tha thiết
chừng đó còn nhói lòng
còn ôm những vết thương
và hỏi xem bao giờ tình yêu mới là phần thưởng

còn tình yêu làm gì cho tôi?
thực ra là không gì cả
tình yêu ở đó
xanh rờn như cây lá
lặng lẽ vươn mình
rồi vô tình lại hé một nhành hoa

Hà Nội, 11/2024

viết cho đường dài

Em chưa từng đến cùng anh: những mênh mông đất, những xanh ngắt trời. Ở nơi tiếng thở tròn hơi, cỏ cây hoa lá đẫm lời anh, em.

Chân không cứng, đá không mềm. Con đường chẳng mãi ru êm gót giày. Không thấy ở trước mắt ngay một đích đến bấy nay dày công mơ.

Cảm ơn anh, lúc chơ vơ, góp lời gom ý để chờ thơ em. Cảm ơn em nhẫn nại thêm, giữa chao đảo vẫn êm đềm nhịp thương.

Hà Nội, 11/2024