cho mây về trời

mây trời mở cuộc thênh thang
nhớ quên bến đỗ ghé ngang giữa đường

cũng từng bay lượn muôn phương
gió kể chuyện cũ dặm đường gần xa

em gật đầu với bao la
anh dang tay đón thiết tha những lời

qua bồng bềnh những ngày trôi
qua cả vần vũ một thời chao nghiêng

trên đầu thì vẫn xanh nguyên
ru cho lòng hãy còn triền miên say

cho ngày đứng lại nơi đây
cho hoa trải lối, cho mây về trời

Hà Nội, 4/2026

chúc mừng hạnh phúc!

eighteen

suddenly I feel like I’m eighteen again
leggings and a denim jacket and no umbrella in the rain
like I will go on loving you in my head
but in front of you I never come prepared

my words struggle to give you an angle
verses entangled as the world stumbles
I dare not blink seeing you turn where the road bends
trying to catch a glimpse through your lens

but without the years how would I know
the fun of chasing smoke after a blow
still my fingers race against the night
tracing the outline of a self I might

Hà Nội, 4/2026

dùng dằng

anh cất điếu thuốc còn một nửa
rồi xoay người chậm rãi lên ga
em cứ mãi dùng dằng nơi cửa
nhặt một cái hôn rơi trước nhà

anh chạy tiếp đoạn đường khuất nẻo
suy nghĩ trong đầu tựa khói bay
em cởi bỏ hết điều lắt léo
mùi thuốc còn vương trên ngón tay

Hà Nội, 3/2026

to see (what we want to see)

darling, do you see now?
our whole life right ahead
let me show you around
all that I hold dearest

the sill where it drizzled
now soaks in golden light
the sky once lackluster
today bursts open bright

from flowers: a medley
with the wind’s gentle hum
all the love kept neatly
in this place we call home

memories overflow
in drawers and in pages
with wonder I have told
poems for the ages

and this is me, your me
never thought myself fair
this little life of me
makes not much glow to flare

fumbling over the food
clumsy with knife and peel
I save my few sweet words
for verses meant for you

my nose, so big and flat
my hair a tangled mess
my body soft with fat
lipstick, a hurried smudge

I think – but dare not ask
darling, do you see me?
or please just don’t, perhaps
let me dream peacefully

for whether dark or dawn
my world’s forever full
my days keep living on
because you, because you

I hear the rain keep time
to the rhythms of your words
in your hair, sunlight warms
the day stretches its chords

the air thick with coffee
and flowers in season
how could I grow old, see
in days full of passion?

my hands would still find yours
guide you across the floor
count the tiles as we move
the home grows ever more

and our hearts wider still
for you to come and rest
so you will hear it fill
with all that I love best

I love your honeyed words
your careful little feet
love your meals of comfort
your hands, gentle and sweet

your back and your shoulders
your eyes, your lips, your skin
even all the wrinkles
I love your every inch

to see you beside me
a dream that’s always true
forever you will be
the fairest that I knew

Hà Nội (and everywhere), 2-3/2026

original Vietnamese version here

những trưa mây bay ngang đầu

và mình lại đi với nhau
những trưa mây bay ngang đầu
*
vẫn anh tay côn lả lướt
và em ngả ngớn yên sau

lại chuyện không cuối không đầu
xào xạc trong tai kẻ khác
ở lại đây như ký thác
đợi ngày dõng dạc cất lời

em lại hát mãi một bài
anh nhớ mãi không ra tựa
câu hát chưa qua phân nửa
lại về đúng nơi bắt đầu

Hà Nội, 1/2026

* mượn lời của anh Hoàng Dũng, lại một bài hát kẹt mãi trong đầu

làm người tẻ nhạt (my Vietnamese translation of Being boring by Wendy Cope)

nếu hỏi tôi hôm nay có gì mới
tôi đâu biết lấy gì đáp lời
chỉ có cây vườn tôi vẫn xanh tươi
và trận cảm cuối ngày sẽ khỏi
tôi thấy đủ với những gì đang tới
cả anh ta cũng vẫn như mọi khi
vẫn ăn no và ngủ ngáy khì khì
việc ai nấy làm, và chọn là người tẻ nhạt

đau đớn, cuồng say rồi cũng cạn
sau những màn kịch thời nổi loạn ngông cuồng
chẳng có gì xảy ra, tôi xin biết ơn
không tin – không tức, ước gì mãi là như thế
làm một cây bắp cải thật vui thôi nhé
cho hồn cỏ lá bay bổng hát ca
nếu bạn tìm háo hức, có lẽ tránh tôi ra
tôi chỉ muốn tiếp tục làm người tẻ nhạt

chẳng còn muốn đến những cuộc vui không thưởng phạt
tôi đâu còn tìm kiếm một tình nhân
say rồi sưa rồi chuyện phiếm liên miên
thêm ngày hôm sau để mình không xiêu lạc
năm tháng đó, chỉ một người tôi mong nhất
giờ đã có: người yên vị cạnh bên mình
cho tôi an lòng dưới mái nhà xinh
để được mãi là hai người tẻ nhạt

Hà Nội, 9/2025

gói ghém

khép vào rồi lại mở ra
những gam màu cũ đã nhoà thời gian

ngại gì gấu bạc vai sờn
tiếc gì mộng trắng tinh tươm một màu

cũng từng gom hết vui – sầu
đem giấu trong tủ thành câu thì thầm

để mình còn biết ân cần
và rồi biết nhớ khi gần, khi xa

khép vào rồi lại mở ra
hoá ra chân lý cũng là thế thôi

là cơm nhà toả ấm hơi
ngay chỗ mình đứng có người cạnh bên

áo quần thơm bện mùi quen
chùm hoa trước vạt nở mềm đoá hôn

đã đi qua những dại khôn
vững lòng bước tiếp nơi còn vui ca

mỗi lần khép lại mở ra
một lần gói ghém, ước là vừa tay

gói nhau trong đoạn đường này
những ngăn ký ức vần xoay tháng ngày

Hà Nội, 8/2025

tặng LP & PA

brewing

the mid-twenties: one long caffeinated haze
between overpriced lattes, busted coffee machines, and transitional craze

half-packed cardboards like dreams on pause
we haul our lives without a cause

ambition in foams and burnout in grinds
milky hopes stirred in bitter designs 

but somewhere there’s space, there’s light 
where a good blend softens the edge just right

here’s to the move, and to the jittery crew
new desks, same grind, perhaps with more clues 

clean, hot, generous – coffee flows like ideas in the morning
’cause sometimes, changes brew better things

Hà Nội, 6/2025