những trưa mây bay ngang đầu

và mình lại đi với nhau
những trưa mây bay ngang đầu
*
vẫn anh tay côn lả lướt
và em ngả ngớn yên sau

lại chuyện không cuối không đầu
xào xạc trong tai kẻ khác
ở lại đây như ký thác
đợi ngày dõng dạc cất lời

em lại hát mãi một bài
anh nhớ mãi không ra tựa
câu hát chưa qua phân nửa
lại về đúng nơi bắt đầu

Hà Nội, 1/2026

* mượn lời của anh Hoàng Dũng, lại một bài hát kẹt mãi trong đầu

Leave a comment