khép vào rồi lại mở ra
những gam màu cũ đã nhoà thời gian
ngại gì gấu bạc vai sờn
tiếc gì mộng trắng tinh tươm một màu
cũng từng gom hết vui – sầu
đem giấu trong tủ thành câu thì thầm
để mình còn biết ân cần
và rồi biết nhớ khi gần, khi xa
khép vào rồi lại mở ra
hoá ra chân lý cũng là thế thôi
là cơm nhà toả ấm hơi
ngay chỗ mình đứng có người cạnh bên
áo quần thơm bện mùi quen
chùm hoa trước vạt nở mềm đoá hôn
đã đi qua những dại khôn
vững lòng bước tiếp nơi còn vui ca
mỗi lần khép lại mở ra
một lần gói ghém, ước là vừa tay
gói nhau trong đoạn đường này
những ngăn ký ức vần xoay tháng ngày
Hà Nội, 8/2025
–
tặng LP & PA