cô ta khoá cửa
và đem theo chìa
mặc cho mắt ướt
từ nay không về
anh ta im re
giữa căn nhà rỗng
không thiết ủ ê
không buồn vật lộn
tôi lách chấn song
tôi luồn lối tắt
tôi lộn đường vòng
lay khung cửa chặt
miễn sao thấy mặt
nói hết câu chào
miễn còn trong mắt
mong manh chút nào
tôi đi rào trước đón sau
bước qua cửa ấy
biết sau có gì?
Hà Nội, 8/2024