cho mình thương bình thường

lúc anh say sưa nhất
là cuộc vui không em
những khóc cười tha thiết
em chưa từng được xem

sao trời không thắp lên
rực rỡ khi mình gặp
lòng không dạo khúc nhạc
nhắc mình đang tương tư

em viết bốn tờ thư
toàn ưu tư phiền muộn
gửi môi hôn luống cuống
lạc mất khi ngược đường

dưới vầng mây ẩm ương
của những ngày hò hẹn
em gục đầu len lén
trên vai anh ráp thô

trong tay anh nứt khô
là tình yêu rón rén
chẳng có lời trìu mến
để biết thương nhường nào

vẫn tên em cuối câu
sau những lần kể chuyện
yêu là câu điều kiện
em đứng ở vế sau

anh thương từ vết đau
em thương bằng hiện hữu
cuộc vui cũng qua mau
lấy gì xoa lòng trĩu
em dành lời mát dịu
cho mình thương, bình thường

Hà Nội, 12/2023

Leave a comment