hát cho anh

khi bàn tay không còn nắm bàn tay khác
lại tìm về một khúc nhạc quen

giai điệu vang lên nơi ngã tư không đèn
nghe tình len trong lòng nao nức
lấp chỗ trống phía sau, mới mươi phút trước
vẫn còn đầy những ríu rít say sưa

ta hát mãi về những đón đưa
mà quên mất lời bình thường giữa đám đông tĩnh lặng
nếu bài ca nào cũng mang dành tặng
còn lại gì gõ nhịp lòng mình?

nhịp phách dồn chân bước đinh ninh
nhạc phát vang, cả khi lòng nghiêng ngả
đoạn đường này có lúc mờ mịt quá
có ai không? hát hộ một câu thôi

mà vui sao, vẫn đồng điệu cất lời
bài hát không phải lúc nào cũng ám mùi khói thuốc
không nhắc nhiều những câu hẹn ước
mà lời nào cũng rạo rực mãi sau

Hà Nội, 11/2023

Leave a comment