anh ơi, có thấy không?
cuộc đời mình trước mắt
em sẽ chỉ anh xem
tất cả điều đẹp nhất
bậu cửa mưa lất phất
hôm nay ươm nắng vàng
trời nhiều hôm tẻ ngắt
giờ đã lại sáng bừng
cây và hoa reo mừng
gió chơi bài nhạc nhẹ
thương yêu nằm gọn ghẽ
dưới mái nhà mình đây
ngộn ký ức chất đầy
trong ngăn bàn, hộc tủ
trong những trang thơ cũ
em kể anh mê say
và em của anh này
em chẳng xem mình đẹp
em sống đời chật hẹp
chẳng rạng rỡ đem khoe
em cơm nước vụng về
em lề mề cắt gọt
dành mấy lời dịu ngọt
trong vần thơ cho anh
em cái mũi to kềnh
em loà xoà tóc rối
em ngấn mỡ khắp mình
em môi son quẹt vội
trộm nghĩ, không dám hỏi
anh ơi, có thấy em?
hay thôi, anh đừng nói
cho em mơ giấc êm
dẫu là khi sáng – tối
thế giới anh đầy thêm
anh biết mong ngày mới
vì có em, có em
anh nghe mưa hát đệm
cho những vần thơ em
anh biết ngày dài thêm
trên tóc em thơm nắng
nức mùi cà phê đắng
ngát hương hoa của mùa
anh chẳng phút già nua
giữa những ngày mê đắm
anh vẫn còn tay nắm
dìu em lướt trên sàn
đếm gạch bằng bước chân
để thấy nhà mình rộng
để thấy lòng mình rộng
cho em nép gọn lành
nói với em ngọn ngành
điều mà anh yêu nhất
yêu lời như rót mật
yêu rón rén bàn chân
yêu cơm ngon nước mát
yêu bàn tay ân cần
vai xuôi và lưng trần
mắt môi và da thịt
anh yêu hết, yêu hết
đến cả từng nếp nhăn
thấy em ở cạnh bên
là giấc mơ đẹp nhất
trong tim anh vẹn nguyên
mãi là em – đẹp nhất
TP. Hồ Chí Minh, 7/2023