một bài thơ vô cùng sến

trời không đủ nắng
ngày không đủ vắng
lòng mình không đủ lặng
để nói với nhau, rằng

em cứ đàng hoàng mà nhớ
bởi người cũng sẵn sàng chờ
mấy lời em nói bâng quơ
tự nhiên như là hơi thở
mình đi qua điều tư lự
còn nhau ở cuối cơn mơ

vần thơ em đi vắng
màn hình nhiều khoảng trắng
mà em khăng khăng
nỗi nhớ dùng dằng

Brighton, 12/2022

Leave a comment