vài năm sau

chưa chắc anh đã nhận ra em
em không phải cô bé mười lăm ngày xưa nữa
không còn muốn đặt tên con là trà sữa
bớt lần lữa với thứ mình mê
bớt run người trước những khen chê
không khóc vì đùi to hơn một cô gái khác
hết ghen với những người nghe anh hát
tự em cũng hát được mà?

những chuyến đi gần đi xa
mỗi chặng đường tất bật thêm một tí
mải miết theo chức danh và học vị
gân cổ vì điều vô lý dở hơi
quan điểm có khi là thứ khiến mình xa xôi
nhưng ít nhất, giờ em có thể cùng anh hút thuốc
mà chắc gì anh đã muốn cùng em hút thuốc
hay muốn thấy mình trong những cuộc đảo điên

nếu được, anh ơi, vẫn cứ nghĩ em hiền
vẫn thản nhiên bận tâm và săn sóc
thương cho hết dại khờ ngu ngốc
rồi lại biết viết thơ cả những khi vui

em không tiếc những ngày đã trôi
nhưng tim không reo vui hai lần cùng một nhịp
đường em đi, có thể anh không kịp
đường anh đi, thôi cũng đã qua rồi

và chẳng phải mình đẹp nhất, anh ơi
khi ở trong ký ức một người
mãi mãi

Brighton, 10/2022

I think I tend to miss you a bit more in October, just a bit

Leave a comment