sáu giờ chiều

nếu anh hẹn đón em sáu giờ chiều
em sẽ háo hức từ chín, mười giờ sáng
ngày dài xem ra cũng không quá chán
khi đếm đo bằng những đón đưa

em sẽ nói cười suốt bữa ăn trưa
không chê bai ly cà phê nguội
vẫn tíu tít những chuyện không đầu cuối
và mặc cho ý tứ chạy trong đầu

chờ hết ngày xem chừng là hơi lâu
giữa buổi chiều ra soi gương lần nữa
bốn, năm giờ uống xong ly trà sữa
tủm tỉm cười tô lại màu son

nhẩm tính dần những chốn ăn ngon
những góc phố cho mong muốn trẻ con
sắp xếp lại câu chuyện em sẽ kể
hoặc lặng im như mình vẫn luôn luôn

biết đường dài, và người có hơi đông
anh đến lúc sáu giờ hơn một chút
rồi em cũng vẫn chậm sau mấy phút
ngồi tựa đầu lên những bao dung

lạ lùng thay, là những ngóng trông
không hứa trước khi nào được mất
tay ôm vội những niềm vui tản mát
sao trên đầu, lấp lánh trong tim

anh lao đi đến nơi không tìm
em giữ lại câu hỏi từng mong nhất
bởi hôm nay bầu trời trong vắt
và ngày mai, hẳn lại gặp sáu giờ?

Brighton, 10/2022

see here for another version of this, in English, video form, and a different POV

Leave a comment