nếu em biến thành con bạch tuộc (anh vẫn thương em chứ?)

em mang tám tỷ ân cần
cất đi để phần trong tám cánh tay
cánh tay ôm lấy vạn ngày
vạn ngày cũng giống hôm nay thôi mà

quả tim lại có tận ba
vẫn từ tốn nhịp hát ca bình thường
dẫu nghe vài nhịp ẩm ương
máu xanh máu đỏ đều thương anh mà

buồn vui thì cũng chia ra
chín bộ não để thứ tha rồi cười
nhởn nhơ thêm mấy dở hơi
cái gì cũng giỏi, chỉ lười quên nhau

Hà Nội, 2/2022

có đôi

hai bàn chải đặt trong cốc sứ
hai đôi giày gác cửa hong khô
trên mắc treo hai áo khoác to
hai chuông báo thức, hôm nay tắt một

cà phê sáng đủ hai ly, vừa ngọt
và mâm cơm bát đũa cũng sắp đôi
ở yên trong hai tiếng thở nhẹ hơi
hai lóng ngóng cuộn tròn hai bỡ ngỡ

cô với đơn,
hai chữ không đến nữa
không len vừa giữa hai ấp ôm

Hà Nội, 22022022

đi hết Hà Nội cùng nhau

thức dậy Nam Từ Liêm
lên Ba Đình làm việc
trưa chạy sang Hoàn Kiếm
mua đồ về Long Biên

thịt xiên ở Đống Đa
(không phải ở Đội Cấn!)
cà phê quận Hai Bà
hoặc phố Hàng thẳng tiến

Thanh Xuân có gà viên
gà rán thì Cầu Giấy
Hồ Tây không gì mấy
ngoài những hôm nhiều tiền

ai hồ hởi luyên thuyên
ai chạy xuyên Hà Nội
ai lặng im chờ đợi
ai mơ mộng không tên

ai gì? cài mũ nhanh lên!
lên xe ôm chặt những quen thân này

thế thôi là đủ,
mỗi ngày…

Hà Nội, 2/2022

nhấp môi

nhấp môi, lại một nhấp môi
hương vị bấy lâu cũng quen rồi, phải đấy
sau cơn này đâu ai bắt mình tỉnh dậy
thế là ngày nữa lại trôi

nhấp môi, một nhấp nữa thôi
đắm say bồi hồi ngỡ là xa xỉ
nằm đây ôm nhau thêm một tí
mơ gì những giấc xa xôi

nhấp môi, lại một nhấp môi
ngày trôi, lại một năm trôi
tim vẫn đập sẽ sàng mong đợi

Hà Nội, 1/2022

I’m a sucker for stupeed traditions; let’s make writing a poem on your birthday each year one of them.

một Hội An vui

ngày sang một buổi an nhàn
tôi an tâm tỉnh một cơn ngủ vùi
gặp ngay một hội-an-vui
bật an tĩnh, và không khui muộn sầu

đi qua hết đoạn thương đau
bất an trả lại đằng sau, qua rồi
an lành một chuyến rong chơi
ủi an quấn quýt những mùi hương quen

không mơ lắm những an yên
chỉ xin giữ lại luyên thuyên qua ngày
an tâm còn có nhau này
ở đây an trú những ngày an vui

Hội An – Hà Nội, 12/2021 – 1/2022

mãi mãi

mãi mãi thì là bao lâu?
hay chỉ bằng cái gật đầu
hôm nay cho ngày sau mãi
rung hoài những nhịp xôn xao

và rung những nhịp lao đao
đôi lần lỡ làng nóng vội
vài lời đợi mong mãi mãi
cũng là nước chảy mây trôi

mãi mãi anh, mãi mãi tôi
u ơ mãi lời ngây dại
những điều mà mình giữ lại
vẫn còn mãi ở đây thôi

Hà Tĩnh – Hà Nội, 12/2021

it’s a match!

lời ca cũ hợp nỗi lòng
chiều hôm nay hợp để không ngồi nhà
nắng vàng hợp với thảm hoa
váy hoa tôi hợp la cà quán quen

hợp gì với những đua chen
im im cho hợp một hèn mọn tôi
băn khoăn hợp với đôi mươi
tính toan nào hợp những lời xa xôi

đây rồi, một bạn hợp tôi
hợp thức, hợp ngủ, hợp ngồi ngẩn ngơ
chuyện trò hợp những vẩn vơ
đi về hợp lối,
giấc mơ hợp đời

Hà Nội, 11/2021
(happy match-versary!)

vị gì?

anh có vị gì?
hay vị trái cây?
nhưng em không thích trái cây
dẫu ngọt lành gom góp rất đầy

vị của những thứ làm mình say
dù đầu lưỡi hơi cay, chắc chắn
đâu ai biết cách đừng mê đắm
hay là cách để thôi ngất ngây

cả vị của ly nước sau cơn say
mà thực ra không có vị gì hết
ngoài những dịu dàng man mát
những êm ái lặng yên

vị thịt xiên
lúc hoàng hôn xuống
ngày đã hơi muộn
và gió hơi tê

vị cà phê
khi anh hôn em
hôn em
hôn em

Hà Nội, 10-11/2021

hai mươi

hai mươi cột đèn
phố đã thắp mỗi lần anh đến
để anh đi cẩn thận
đừng va vào những lỡ làng

hai mươi cây xăng
rót đầy lại sau ngổn ngang chiều muộn
mình còn bao lần hoàng hôn
còn mấy bận em má hồng thỏ thẻ

hai mươi ngã rẽ
chú công an ơi, đừng bắt tôi đấy nhé
bọn tôi đi chậm mà
nào đã kịp cướp trái tim nhau

hai mươi cây cầu
em nhớ lấy, nhịp nào lên xuống
nước chảy xuôi, dòng người lao ngược
em có còn nao nức
đón mặt trời đi về*

hai mươi năm, có lẻ
những đoạn đường, có lẽ
lần đầu tiên không kể bao nhiêu cây số dài
không tính bằng giờ giấc sớm mai

mà đếm theo những cột đèn soi lối
đếm ngã tư chờ đợi
đếm cung đường không vội
đếm hàng quán thảnh thơi
đếm hò hẹn rong chơi
đếm bồi hồi rộn rã
đếm những ngày đi qua hai mươi tất tả
đếm những ngày hai ta


*lời bài hát của Thành Luke, mà mình cũng mong được đi nhiều lần hai mươi nữa, để có được những điều trong bài hát này

Hà Nội, 10/2021