vài năm sau

chưa chắc anh đã nhận ra em
em không phải cô bé mười lăm ngày xưa nữa
không còn muốn đặt tên con là trà sữa
bớt lần lữa với thứ mình mê
bớt run người trước những khen chê
không khóc vì đùi to hơn một cô gái khác
hết ghen với những người nghe anh hát
tự em cũng hát được mà?

những chuyến đi gần đi xa
mỗi chặng đường tất bật thêm một tí
mải miết theo chức danh và học vị
gân cổ vì điều vô lý dở hơi
quan điểm có khi là thứ khiến mình xa xôi
nhưng ít nhất, giờ em có thể cùng anh hút thuốc
mà chắc gì anh đã muốn cùng em hút thuốc
hay muốn thấy mình trong những cuộc đảo điên

nếu được, anh ơi, vẫn cứ nghĩ em hiền
vẫn thản nhiên bận tâm và săn sóc
thương cho hết dại khờ ngu ngốc
rồi lại biết viết thơ cả những khi vui

em không tiếc những ngày đã trôi
nhưng tim không reo vui hai lần cùng một nhịp
đường em đi, có thể anh không kịp
đường anh đi, thôi cũng đã qua rồi

và chẳng phải mình đẹp nhất, anh ơi
khi ở trong ký ức một người
mãi mãi

Brighton, 10/2022

I think I tend to miss you a bit more in October, just a bit

tô màu

ở cuối màn mưa trắng xoá
vết thương cũ thôi tím bầm
lời lẽ úa vàng tháng năm
nỗi nhớ ngày xưa xanh cỏ

người đến châm mồi thuốc đỏ
đưa tay ve vuốt má hồng
không còn vàng mắt ngóng trông
một yên bình xanh-lơ-đãng

đường về từ nay ươm nắng
suốt những ngày tất bật xanh
đáy ly nước màu nâu đắng
trong veo những sắc ngọt lành

Brighton, 10/2022

sáu giờ chiều

nếu anh hẹn đón em sáu giờ chiều
em sẽ háo hức từ chín, mười giờ sáng
ngày dài xem ra cũng không quá chán
khi đếm đo bằng những đón đưa

em sẽ nói cười suốt bữa ăn trưa
không chê bai ly cà phê nguội
vẫn tíu tít những chuyện không đầu cuối
và mặc cho ý tứ chạy trong đầu

chờ hết ngày xem chừng là hơi lâu
giữa buổi chiều ra soi gương lần nữa
bốn, năm giờ uống xong ly trà sữa
tủm tỉm cười tô lại màu son

nhẩm tính dần những chốn ăn ngon
những góc phố cho mong muốn trẻ con
sắp xếp lại câu chuyện em sẽ kể
hoặc lặng im như mình vẫn luôn luôn

biết đường dài, và người có hơi đông
anh đến lúc sáu giờ hơn một chút
rồi em cũng vẫn chậm sau mấy phút
ngồi tựa đầu lên những bao dung

lạ lùng thay, là những ngóng trông
không hứa trước khi nào được mất
tay ôm vội những niềm vui tản mát
sao trên đầu, lấp lánh trong tim

anh lao đi đến nơi không tìm
em giữ lại câu hỏi từng mong nhất
bởi hôm nay bầu trời trong vắt
và ngày mai, hẳn lại gặp sáu giờ?

Brighton, 10/2022

see here for another version of this, in English, video form, and a different POV

cơm nhà

một bữa cơm nhà
bát đũa sắp ra
hai người ba món
thêm bát mắm cà

cắm thêm bình hoa
rót ly nước mát
và khe khẽ hát
bài hát cơm nhà

thường thôi, chắc là
ăn cơm uống nước
không ai mệt trước
không ai vui sau

sàng bỏ càu nhàu
rửa trôi khó chịu
nêm lời êm dịu
trong bữa cơm nhà

mấy bữa cơm xa
cơm nhà-người-khác
vài hôm biếng nhác
bữa cơm la cà

những nơi đã qua
những ngày đã có
những lời như gió
may còn lại nhau

còn mướt xanh rau
còn ngào ngạt khói
về xoa bụng đói
về thơm lên môi

cơm nhà ấm hơi
nếm nêm ninh nấu
lãi lời tốt xấu
khói chiều cuốn trôi

còn nhau,
thế thôi

Hà Nội, 9/2022

để lại cho người mình thương

phải để lại cho người mình thương
một khoảng trời thành thật
nào ai muốn cô đơn với điều bí mật
chót lưỡi đầu môi cũng nói hết hôm nay

để lại nỗi nhớ dài ngày
để lại tay chai tim xước
để lại bàn tay ôm khói thuốc
mấy bài nhạc không nghe cũng thuộc nằm lòng

để lại dòng tin nhắn,
mệt hông?
để lòng biết ơn cho những gì nhận được
để dở dang chừa chỗ cho mong ước
mấy nỗi tin hin gửi lại một vạn điều

để lại cho người thương ly trà chiều
chừa lối đi đến quán ăn yêu thích
để lại những buổi trưa nằm im thít
giờ cuộn mình thêm một không-nhau

để lại trăm điều ta đã cùng nhau
thêm trăm điều ngày sau đi tiếp
để dành lại bài thơ chưa viết
(nếu vẫn viết về nhau, ôi may!)

nếu để lại (được) hết,
cũng hay
gói tinh tươm trong ngày-mong-nhất

Hà Nội, 9/2022

líu ríu kể nghe

nếu em mà thích càm ràm
anh cười như một chuyện xàm là xong
nếu em vẫn cứ lòng vòng
thì anh nhếch mép, và không nói gì

mấy điều nhỏ bé tí ti
giữ mãi làm gì cho bận lòng hơn
công xá đâu trận dỗi hờn
mệt rồi thôi cũng chẳng buồn ỉ ôi

ai cũng là đứa trẻ thôi
thèm câu nói ngọt, thèm lời dịu êm
tay ôm và mắt môi mềm
liu thiu vẫn một giấc hiền có nhau

Hà Nội, 9/2022

học yêu

không ai dạy mình cách ở bên nhau
không sách vở nào để trọn đời theo học
nếu trả lời sai, hẳn em vẫn khóc
dù cuộc thi đua đôi khi chỉ mỗi mình

không chữ nghĩa nào đáp lại sự lặng thinh
không phép tính cho những điều vô giá
ai cần đâu điệu cười giả lả
sân khấu từ lâu thôi đã sáng đèn

ôi yêu đương, chẳng ai phát giấy khen
không điểm chuyên cần, không học bù ngày cũ
cố chậm lại một hơi hít thở
đáp án cũng không hiện rõ trong đầu

học hơi lâu, và chắc có hơi đần
em cần mẫn, chẳng mong ngày tốt nghiệp

Hà Nội, 8/2022

những phép tính

ừ, lòng ai kiên nhẫn
để thấy người bao dung
và mắt nào trông ngóng
xem ai có đợi mong

lối nào đi thong dong
biết có người chờ bước
lời nào làm mắt ướt
rượu nào cho người say

vòng tay nào ôm ấp
mừng người còn ở đây
môi hôn nào tới tấp
đầy giữa cuộc vui này

Hà Nội, 7/2022

ước

ước gì quán vắng hơn một tí
và nếp nhăn trên trán giãn ra
điều duy nhất em cần suy nghĩ
là khi nào góc phố đơm hoa

ước chân đi, dẫu đường muôn ngả
không chùng chình lung lạc rẽ xiên
và lòng dạ dù đôi khi nhỏ hẹp
thấy xung quanh ai nấy vẫn hồn nhiên

ước cho lời thơm thảo còn nguyên
tay vuốt mềm gỡ bung sầu kín
cho cơn khóc oà ra thành tiếng
dốc cạn lòng cũng chẳng sợ mất nhau

ước gì muôn vạn ngày sau
chẳng cần nữa dăm ba câu ước nhỏ

Quảng Bình – Hà Nội, 6/2022