nhấp môi

nhấp môi, lại một nhấp môi
hương vị bấy lâu cũng quen rồi, phải đấy
sau cơn này đâu ai bắt mình tỉnh dậy
thế là ngày nữa lại trôi

nhấp môi, một nhấp nữa thôi
đắm say bồi hồi ngỡ là xa xỉ
nằm đây ôm nhau thêm một tí
mơ gì những giấc xa xôi

nhấp môi, lại một nhấp môi
ngày trôi, lại một năm trôi
tim vẫn đập sẽ sàng mong đợi

Hà Nội, 1/2022

I’m a sucker for stupeed traditions; let’s make writing a poem on your birthday each year one of them.

một Hội An vui

ngày sang một buổi an nhàn
tôi an tâm tỉnh một cơn ngủ vùi
gặp ngay một hội-an-vui
bật an tĩnh, và không khui muộn sầu

đi qua hết đoạn thương đau
bất an trả lại đằng sau, qua rồi
an lành một chuyến rong chơi
ủi an quấn quýt những mùi hương quen

không mơ lắm những an yên
chỉ xin giữ lại luyên thuyên qua ngày
an tâm còn có nhau này
ở đây an trú những ngày an vui

Hội An – Hà Nội, 12/2021 – 1/2022

mãi mãi

mãi mãi thì là bao lâu?
hay chỉ bằng cái gật đầu
hôm nay cho ngày sau mãi
rung hoài những nhịp xôn xao

và rung những nhịp lao đao
đôi lần lỡ làng nóng vội
vài lời đợi mong mãi mãi
cũng là nước chảy mây trôi

mãi mãi anh, mãi mãi tôi
u ơ mãi lời ngây dại
những điều mà mình giữ lại
vẫn còn mãi ở đây thôi

Hà Tĩnh – Hà Nội, 12/2021

tự nhắc nhở nhau

chỗ nào chưa từng đến
đều là chỗ nên đi
món ăn chưa quen vị
cứ thử thôi, ngại gì

ngày vui hơn một tí
là ngày trôi qua mau
điều mình nhớ thật lâu
đâu là điều biết trước

người mà chưa gặp được
rồi cũng sẽ đến thôi
chỉ nhớ, trong lúc đợi
thương người ở đây rồi

Hà Nội, 11/2021

tặng bạn Tú

it’s a match!

lời ca cũ hợp nỗi lòng
chiều hôm nay hợp để không ngồi nhà
nắng vàng hợp với thảm hoa
váy hoa tôi hợp la cà quán quen

hợp gì với những đua chen
im im cho hợp một hèn mọn tôi
băn khoăn hợp với đôi mươi
tính toan nào hợp những lời xa xôi

đây rồi, một bạn hợp tôi
hợp thức, hợp ngủ, hợp ngồi ngẩn ngơ
chuyện trò hợp những vẩn vơ
đi về hợp lối,
giấc mơ hợp đời

Hà Nội, 11/2021
(happy match-versary!)

hai mươi

hai mươi cột đèn
phố đã thắp mỗi lần anh đến
để anh đi cẩn thận
đừng va vào những lỡ làng

hai mươi cây xăng
rót đầy lại sau ngổn ngang chiều muộn
mình còn bao lần hoàng hôn
còn mấy bận em má hồng thỏ thẻ

hai mươi ngã rẽ
chú công an ơi, đừng bắt tôi đấy nhé
bọn tôi đi chậm mà
nào đã kịp cướp trái tim nhau

hai mươi cây cầu
em nhớ lấy, nhịp nào lên xuống
nước chảy xuôi, dòng người lao ngược
em có còn nao nức
đón mặt trời đi về*

hai mươi năm, có lẻ
những đoạn đường, có lẽ
lần đầu tiên không kể bao nhiêu cây số dài
không tính bằng giờ giấc sớm mai

mà đếm theo những cột đèn soi lối
đếm ngã tư chờ đợi
đếm cung đường không vội
đếm hàng quán thảnh thơi
đếm hò hẹn rong chơi
đếm bồi hồi rộn rã
đếm những ngày đi qua hai mươi tất tả
đếm những ngày hai ta


*lời bài hát của Thành Luke, mà mình cũng mong được đi nhiều lần hai mươi nữa, để có được những điều trong bài hát này

Hà Nội, 10/2021

(thuộc về) mùa thu

không cần nhanh, không cần mạnh
trên thịt da những lấp lánh vui
đua nhau rơi và trượt mình ngã dúi
rồi dụi vào sau áo anh

chậm rãi tan vào đây những mát lành
thương thương lắm,
cất thành lời tha thiết
mưa không biết, còn anh không tiếc
mùa lại sang, mình viết tiếp điều gì?

Hà Nội, 10/2021

vẫn còn chứ

người ta cười với em
nụ cười chỉ còn trong ảnh
cái nắm tay từng là kiêu hãnh
giờ cũng thành mây khói thế thôi

người ta đi mất rồi
đến tận đâu
lửng lơ trôi
không ai biết
ai xót xa và ai thương tiếc
ai mặc nhiên xa cách cũng thường

người ta yêu, người ta thương
muôn dặm đường vẫn trở về ngày cũ
ai vẫn nhớ khi đã say giấc ngủ
vẫn mùa thu
những chuyến đi xa

người ta không biết em khóc oà
trước ảo ảnh hôm qua – ngày tới
dẫu chơi vơi là điều tiên đoán được
và hoang mang,
thường đến trước thảnh thơi

thì mình ơi,
đi tới đây rồi
trong lòng còn chừa chỗ cho chộn rộn
vẫn có hôm nay cho mình từ tốn
em mong mình còn
nhiều hơn chỉ một nụ cười

Hà Nội, 10/2021

the last thing I wanna see when crying in fear of losing you is an old picture with my deceased ex