bầu trời bữa ấy chia hai
cuộc vui phân nửa, đường dài rẽ đôi
mây vừa tan ở chỗ tôi
bên anh mưa đã ướt đầy bóng lưng
ai làm cho đại hoạ ngưng?
hay ai có thể dửng dưng mấy lời?
dẫu là bước tiếp hay thôi
bình minh ấy cũng qua rồi còn đâu
Hà Nội, 7/2022
bầu trời bữa ấy chia hai
cuộc vui phân nửa, đường dài rẽ đôi
mây vừa tan ở chỗ tôi
bên anh mưa đã ướt đầy bóng lưng
ai làm cho đại hoạ ngưng?
hay ai có thể dửng dưng mấy lời?
dẫu là bước tiếp hay thôi
bình minh ấy cũng qua rồi còn đâu
Hà Nội, 7/2022
đem cất câu nói lạ
ngủ quên dưới bóng cây
dẫu lời gầy như lá
vẫn ôm đầy vòng tay
Nghệ An, 7/2022
–
ngồi ở La Cà tự dưng muốn viết về cái cây
trời chưa hẳn tối
cơm chưa hẳn sôi
ngày không còn mới
tôi đi về thôi
chân thôi không hối
óc thôi vẽ vời
ngày vui sẽ tới
chuyện cũ sẽ trôi
không còn rượt đuổi
không còn cuộc chơi
tôi không có lỗi
anh không có tôi
Hà Nội – Nghệ An, 6/2022
ước gì quán vắng hơn một tí
và nếp nhăn trên trán giãn ra
điều duy nhất em cần suy nghĩ
là khi nào góc phố đơm hoa
ước chân đi, dẫu đường muôn ngả
không chùng chình lung lạc rẽ xiên
và lòng dạ dù đôi khi nhỏ hẹp
thấy xung quanh ai nấy vẫn hồn nhiên
ước cho lời thơm thảo còn nguyên
tay vuốt mềm gỡ bung sầu kín
cho cơn khóc oà ra thành tiếng
dốc cạn lòng cũng chẳng sợ mất nhau
ước gì muôn vạn ngày sau
chẳng cần nữa dăm ba câu ước nhỏ
Quảng Bình – Hà Nội, 6/2022
khi chân tay mỏi rã
cái ôm cũng xếp hàng
một ly cà phê đá
cũng cần em xếp hàng
những cuộc vui thênh thang
cũng xếp hàng mới tới
dăm bài thơ ngồi rỗi
cũng xếp hàng đấy thôi
dẫu bận rộn nối đuôi
và nghĩ suy dồn dập
từ từ, từng đứa một
xếp hàng,
rồi
sẽ
trôi
Hà Nội, 6/2022
cứ ngồi yên đấy thôi
năm mười mười lăm phút
dịu lời hơn một chút
trời cũng nắng quá rồi
thêm những đoạn rong chơi
một giờ, hoặc một buổi
thực ra đâu ai đuổi
lỡ hơi chậm, thì thôi
ước cả khoảng nghỉ ngơi
tính bằng tuần bằng tháng
bớt nhịp tim lo lắng
trước những chặng sẽ-qua
lúc chờ ngày tan ra
không cần phải luôn viết
không cần phải luôn biết
điều kế tiếp là gì
dừng lại thêm một tí
cho minh mẫn kết đơm
uống ly nước mát thơm
cho ngày hè dịu lại
Hà Nội, 5/2022
–
một tháng rồi mình mới viết thêm một bài thơ. cả việc viết thơ chắc cũng cần nghỉ ngơi, nhỉ.
khi em khóc trong thành phố
em biết tựa đầu vào ai?
nỗi buồn hơn mười cây số
len lỏi qua những rộng dài
khi em khóc trên máy bay
nước mắt ngược trời cao vợi
mây trôi ngang tầm tay với
không che được nỗi nhớ gầy
khi em khóc trong vòng tay
của anh thôi, không ai khác
ôm hết không tên man mác
mênh mông trong vòng tay đây
VN7233 (PQ-HN), 4/2022
tháng Tư vừa gõ cửa
qua mấy hàng nắng xiên
chuyến đi dài liên miên
đợi em về mọi bữa
màu mây không buồn nữa
suy tư cũng rộn ràng
nồng nhiệt từng lần lữa
giờ cũng thôi ngại ngần
trời dẫu còn đỏng đảnh
em dẫu còn mông lung
bên kia cơn mưa lạnh
nắng góp bài vui chung
và rạng rỡ nở bừng
và ngọt lành hoa trái
ai tháng Tư đã từng
vẫn trôi ngày êm ái
anh sẽ luôn vững chãi
em sẽ luôn ngả đầu
không lời nào nặng mãi
cả khi tim đã nhàu
Hà Nội, 4/2022
ngày trời đẹp như ngày hôm nay
không phải ngày nói lời nuối tiếc
ngày nhìn lên thấy trời xanh biếc
nhìn cạnh bên thấy mắt em cười
ngày yên trôi theo những ngủ vùi
và phấp phỏng nỗi vui không biết trước
ngày hân hoan những không tên rạo rực
thản nhiên mừng gió mới rộng lòng
nếu hôm nay nghĩ vẫn chưa xong
câu chuyện ước là không đoạn kết
mai thức giấc lại cùng đi tiếp
rồi ngày nào cũng đẹp cả thôi
Hà Nội, 4/2022
nằm yên nhé, nghe trời
mưa rơi hay nắng đổ
âm u hay rạng rỡ
vẫn bốn mùa cạnh bên
nằm yên nhé, nghe đêm
có tay mềm vuốt tóc
chưa kịp nguôi cơn khóc
lại một ngày ngẩn ngơ
nằm yên nhé, nghe mơ
một giấc êm êm thở
mơ xa bằng nỗi nhớ
mơ gần như mắt môi
nằm yên nhé, nghe tôi
dẫu không lời nồng nhiệt
còn chút nào tha thiết
cho em cất trong tay
Hà Nội, 4/2022