convenience store

I spend as little as a fiver
for a bottle of enjoyment
and spend some tasteless banter
for my own amusement

I often come with plans to devour
then bring back an armload of materials
I come, even on days when I’m not sure
what I am having later?

I don’t have to spend plenty
to expect much in return
all this joy kept in frames, neatly
I would take at a swipe of the hand

no poem is sold under the label “instant”
nor love canned for convenience
but standing in front of this overwhelming illusion
doesn’t it look like I still have options?
as long as I don’t choose (to be) the bad person
who splurges half-hearted dalliance
not knowing what to get in exchange for it all

I spend tonight on a paper roll
watching my words glow
smolder, then vaporize

Brighton, 2/2023

this piece was originally written in Vietnamese

cửa hàng tiện lợi

bỏ ra năm đồng
được chai rượu chát
buông câu đùa nhạt
được người mua vui

đến cùng với những cuộc vui
rồi xách về đầy tay nguyên liệu
đến cả vào những ngày không hiểu
tối nay mình ăn gì?

chỉ cần bỏ ra tí ti
không mong lấy gì nhiều nhặn
những hân hoan đóng khung vuông ngay ngắn
bằng lòng thu về sau cái gạt tay

chẳng có bài thơ lấy ngay
cũng không tình yêu đóng hộp
nhưng trước những mông lung choáng ngợp
xem như là còn lựa chọn đấy thôi
miễn đừng chọn (làm) kẻ tồi
bỏ ra toàn lấp lửng lả lơi
biết nhận lại gì trong tất thảy?

bỏ đêm nay vào cuộn giấy
mấy lời tôi âm ỉ cháy
bốc hơi

Brighton, 2/2023

to Budgens wine and affairs of convenience

river of life

I dissolve into the stream,
a shifting, transient, smoke-like dream,
no swimming, no treading, just flow,
how did I get here? I do not know

the current may go either way
it still pulls me in for kisses and embrace
where I’ll end up, I cannot say,
but in the stream, I know I’ll stay

I glance up and behold the ocean
behind me, the river’s in motion
looking upstream, I seek to find,
the reason for the stream’s somber mind

Brighton, 2/2023

as part of the River of Life exercise
this piece was also written in Vietnamese

nước

em tan vào trong nước
em mềm như khói mây
không bơi, không đạp nước
em từ đâu đến đây?

dòng dẫu xuôi hay ngược
dòng vẫn hôn em đầy
em nào đâu biết trước
trôi tiếp về đâu đây?

cửa biển nơi mắt ngước
thượng nguồn khi ngoái đầu
nhìn ngược dòng để biết
dòng nước buồn đâu đâu

Brighton, 2/2023

(viết trong lớp Doing Gender, thật là một quyết định kỳ lạ)

bài thơ tình hôm ấy em không viết

bài thơ tình hôm ấy em không viết
là bất an em tự giấu chính mình
chữ với nghĩa rủ nhau trốn biệt
không xếp hàng chờ nỗi nhớ thành hình

ta đem giấu trong màn đêm tĩnh mịch
điều bình thường chẳng dám nói bao giờ
nghe gì khi tiếng tim thình thịch
nhớ ai nhiều hơn cả ở trong mơ

những bài thơ không viết từ công thức
chuyện đường dài chẳng vạch trước đầu dòng
ta mặc sức thả ý tứ đi rong
đoạn cuối ngoái trông,
làm chấm câu im ắng (!)

mấy chữ em nguệch ngoạc rồi bỏ bẵng
tới một hôm cũng nối lại thành thơ
những lời em nói nghe hay thế
có đến người không, hay lửng lơ?

Brighton, 1/2023

hết Tết chưa?

Tết còn mãi trong cây lá xanh ngời
trong tốt tươi bố đắp bồi vun xới
Tết thơm lừng trong nồi xôi mới thổi
quanh năm mẹ không để ai đói bao giờ

Tết theo cùng suốt những đón đưa
trên vỉa hè Tống Duy Tân châm thuốc
Tết ở lại trong chiếc áo anh từng khoác
và cái hôn buổi tối mùng hai

ôi ngóng trông biết mấy là dài
chẳng phải chưng diện mấy ngày là hết
không đếm mùng để biết là còn Tết
Tết tròn-lành trong từng phút ung dung

Brighton, Tết 2023

những mùa mới

lại một mùa trắng khói hồng mây
mặt trời lên sớm mỗi ngày một phút
bộ váy mới làm chân bước hụt
điềm nhiên em soạn lại mình

mùa về trong nao nức mới tinh
mặt trời xuống muộn mỗi ngày một phút
em thương anh nhiều hơn mỗi ngày một chút
suốt những mùa hoa chẳng rơi hết bao giờ

Brighton, 1/2023

một bài thơ vô cùng sến

trời không đủ nắng
ngày không đủ vắng
lòng mình không đủ lặng
để nói với nhau, rằng

em cứ đàng hoàng mà nhớ
bởi người cũng sẵn sàng chờ
mấy lời em nói bâng quơ
tự nhiên như là hơi thở
mình đi qua điều tư lự
còn nhau ở cuối cơn mơ

vần thơ em đi vắng
màn hình nhiều khoảng trắng
mà em khăng khăng
nỗi nhớ dùng dằng

Brighton, 12/2022

viết về một thành phố

ta có thể viết gì về thành phố?
về đua chen tấp nập người xe
về lần lượt đèn đường nhảy số
hay rộn ràng hối hả hội hè

viết cả về những góc nhỏ vắng hoe
nơi thành phố cất đi điều bí mật
viết về những đoạn đường tẻ ngắt
không ai xem ta tất bật sửa soạn mình

hoặc viết về những bé xíu lung linh
khi thành phố bước vào đêm ngủ
hay lại một đô thị không-bao-giờ-ngủ
ta miệt mài trôi theo những giấc mơ

có thể, hoặc không, thành phố bước vào thơ
ở lại đó hiển nhiên như trước mắt
nhưng nhiều khi trong lòng phố, điều nhớ nhất
là hồi ức về một thành phố khác xa

Brighton, 12/2022

bức ảnh ở bài này không phải ảnh ở Brighton mà mình thích nhất, nhưng ảnh này nói lên chính cái điều mà, khi mình đến một nơi này, mình sẽ lại nhớ về một nơi nào đó khác.
(nhưng vẫn tức vì Popeyes đóng cửa ở Long Biên!)

thu

có mùa thu nào đấy
mùa thu không chạy xe tay ga
mùa thu ăn bận xuề xoà
không gói tặng em những bông hoa nhỏ

mùa thu đi hết những đường với phố
chỉ để ăn ổ bánh mỳ giòn
mùa thu không thích chụp ảnh hoàng hôn
mà nắng vàng vẫn vương vai áo

mùa thu chẳng giống như trên báo
ít dịu dàng, nhiều những phân bua
mùa thu đôi khi như một câu đùa
cười cợt dở hơi sau cặp kính cận

mùa thu làm em hờn giận
không phải vì đột ngột mưa rơi
không phải vì mùa thu cho tất cả mọi người
mà vì mùa thu nào,
đấy

mùa thu của ai đây?

Brighton, 11/2022

dẫu sao cũng vẫn nhớ mùa-thu-tôi-mang-bên-mình, như bài hát của Trang