biết ơn những thảnh thơi này

cuộc vui không đợi đến cuối tuần
bởi hôm nào cũng là chủ nhật
tay vít ga chẳng lúc phân vân
vòng bánh xe cũng quên ngày tất bật

trên những đoạn đường mông lung nhất
nghe trong lòng vẫn hát khúc tểnh tênh
dù tim mỏi, dù chân bước chênh vênh
dưới ánh sáng của mặt trời méo mó

đổi những lúc sớm khuya lọ mọ
lấy cơn mê man đến giữa ngày
say sưa những buồn vui lỡ cỡ
chẳng đợi ai đo dấu vân tay

dẫu hôm nay thành tựu chẳng đến ngay
chặng phiêu lưu vẫn còn dài trước mắt
lại đi tiếp, khi còn chưa quên mất
lời biết ơn những thảnh thơi này

Hà Nội, 9/2023

chẳng đợi tình yêu viết

báo thức reo từ trong đêm tiệc
chào ngày mới bên kia địa cầu
ngày tất bật và ngày mải miết
đêm cuồng say, đêm trôi tận đến đâu

ta nói mãi những chuyện không hồi kết
cho cuộc vui mới lại từ đầu
đi hết đường xa, rồi mới biết
chẳng lúc nào không ở gần nhau

ta lại về phủi bụi tấm ga nhàu
vươn vai dậy – hết lấm lem mỏi mệt
dẫu không mơ được giấc dài lâu
vẫn thương thế, chẳng đợi tình yêu viết

Hà Nội, 8/2023

in another life, I would love to be your American partner

thấy (điều mà mình muốn thấy)

anh ơi, có thấy không?
cuộc đời mình trước mắt
em sẽ chỉ anh xem
tất cả điều đẹp nhất

bậu cửa mưa lất phất
hôm nay ươm nắng vàng
trời nhiều hôm tẻ ngắt
giờ đã lại sáng bừng

cây và hoa reo mừng
gió chơi bài nhạc nhẹ
thương yêu nằm gọn ghẽ
dưới mái nhà mình đây

ngộn ký ức chất đầy
trong ngăn bàn, hộc tủ
trong những trang thơ cũ
em kể anh mê say

và em của anh này
em chẳng xem mình đẹp
em sống đời chật hẹp
chẳng rạng rỡ đem khoe

em cơm nước vụng về
em lề mề cắt gọt
dành mấy lời dịu ngọt
trong vần thơ cho anh

em cái mũi to kềnh
em loà xoà tóc rối
em ngấn mỡ khắp mình
em môi son quẹt vội

trộm nghĩ, không dám hỏi
anh ơi, có thấy em?
hay thôi, anh đừng nói
cho em mơ giấc êm

dẫu là khi sáng – tối
thế giới anh đầy thêm
anh biết mong ngày mới
vì có em, có em

anh nghe mưa hát đệm
cho những vần thơ em
anh biết ngày dài thêm
trên tóc em thơm nắng

nức mùi cà phê đắng
ngát hương hoa của mùa
anh chẳng phút già nua
giữa những ngày mê đắm

anh vẫn còn tay nắm
dìu em lướt trên sàn
đếm gạch bằng bước chân
để thấy nhà mình rộng

để thấy lòng mình rộng
cho em nép gọn lành
nói với em ngọn ngành
điều mà anh yêu nhất

yêu lời như rót mật
yêu rón rén bàn chân
yêu cơm ngon nước mát
yêu bàn tay ân cần

vai xuôi và lưng trần
mắt môi và da thịt
anh yêu hết, yêu hết
đến cả từng nếp nhăn

thấy em ở cạnh bên
là giấc mơ đẹp nhất
trong tim anh vẹn nguyên
mãi là em – đẹp nhất

TP. Hồ Chí Minh, 7/2023

function of a playground

a spot for occasional daytime pickup
and most often for midnight strolls
a place to walk off the one-liter ice cream tub
and wrap up thoughts inside a roll

hiding behind the cloud of smoke
huddling together against the cold
sipping on a Kopparberg or a Coke
passing as playful 16-year-olds

on a bench to watch friends and neighbors
both those cast off and newcomers
the things we see, the things we saw
dangling in our heads after a ride on the spinner

blasting speaker wouldn’t cause an uproar
and there’s no pain even when free falling
we tread and plunge and mark our colors
on this blue chunk of rubber padding

to Northfield 13

Hà Nội, 6/2023

mừng (cho những người cũ và sẽ cũ)

mừng câu thăm hỏi bình thường
mừng vừa xếp lại vấn vương, gọn gàng
mừng vì cả những dở dang
mừng đoạn vui ấy rẽ ngang lối này

mừng khi còn mới đắm say
mừng khi tim mỏi, thơ ngây mệt nhàu
mừng cho những sớm có nhau
mừng cho những tối không màu cô đơn

mừng thôi, biết chẳng hàm ơn
mừng câu đùa nhạt, mừng buồn chẳng đau
mừng ngón út vẫn ngoắc nhau
mừng chân không lạc, dẫu lâu thấy nhà

mừng ngày mừng tháng sẽ qua
mừng người vẫn vậy, chẳng là gì hơn
mừng đi hết một đoạn đường
mừng còn biết giận, biết thương sau cùng

Brighton, 5/2023

anh đã đọc bài thơ mới của em chưa?

em cách bài thơ đúng một nỗi buồn
một giận hờn, hay nôn nao cũng được
bèn thi đua xem cái gì tới trước
những câu từ, hay đùa cợt vô tri

có nhớ em im lặng mấy khi
giả ngu si sau những lời thủng thẳng
chỉ còn trên tóc thơm già mùi nắng
sẽ gửi theo về sau những chuyến đi

dẫu bao lần tặc lưỡi,
ừ thì,
chữ nghĩa vu vơ,
lấy gì mà giữ chặt

còn lại đây – như thường khi – lời nhắc
anh đã đọc bài thơ mới của em chưa?

Brighton, 4/2023

the morning after

in the kitchen a burning smell lingers
maybe it was the kheer
or something else that simmered
longer than just one afternoon

the big pot sits still on the table, empty and spotless
barely a trace of the mess that brewed
as we laid down our bags and sipped chai
inhaled the aroma and swallowed our pride

I used to believe food was a love language
I still do – only with a poignant reminder
that onto your plate the gravy is not always gently poured
sometimes it scalds with searing steam

I wish it was Thursday so the cleaner would come today
instead I’ll spend time scrubbing the stains away
trying to unlearn that the hand that feeds
can be the hand that hits

but for breakfast today you want eggs
and I want something to keep myself preoccupied

Brighton, 4/2023

edited 5/2024

mười năm

mười năm đã cũ
mười năm chảy trôi
chân đi mỏi rũ
lỡ quên nghỉ ngơi

mười năm lôi thôi
mười năm tất tưởi
lời vừa rời môi
đã xa vời vợi

mười năm trẻ mãi
mười năm khóc oà
tôi vừa hết dại
người vừa bước qua

Brighton, 4/2023

I would have loved to be able to text you to celebrate today

vĩnh hằng (my Vietnamese translation of Immortality by Clare Harner)

đừng khóc tôi trước mộ phần
tôi đâu đã ngủ giấc ngàn mộng thu

nghìn cơn gió thổi lãng du
là tôi ở đó vi vu giữa trời
trong bông tuyết lấp lánh rơi
trên hạt lúa chín sáng ngời nắng mai
giọt mưa thu đọng trên vai
đều là tôi – suốt những ngày với đêm

sáng mai một buổi rất yên
tôi nâng đôi cánh chim chuyền cành vui
và giữa những giấc ngủ vùi
vầng sao tôi vẫn ạ ời chiếu soi

biết rằng nhớ mãi khôn nguôi
xin đừng khóc ở nơi tôi không nằm

Brighton, 3/2023

flickers

from where we are
it flames just once, in several flickers

fire spreads from where we embrace
and from the ground it floats to space
we are only sure about the clouds

in this hazy state
I wish you will never leave
from where I just am once

for things that happen just once
will prove that life is but
a series of absurd flickers

Brighton, 3/2023