viết cho đường dài

Em chưa từng đến cùng anh: những mênh mông đất, những xanh ngắt trời. Ở nơi tiếng thở tròn hơi, cỏ cây hoa lá đẫm lời anh, em.

Chân không cứng, đá không mềm. Con đường chẳng mãi ru êm gót giày. Không thấy ở trước mắt ngay một đích đến bấy nay dày công mơ.

Cảm ơn anh, lúc chơ vơ, góp lời gom ý để chờ thơ em. Cảm ơn em nhẫn nại thêm, giữa chao đảo vẫn êm đềm nhịp thương.

Hà Nội, 11/2024

m

không ai biết khi nào
những ước mơ sẽ thành hiện thực
cuốn nhật ký không vẽ ra từ trước
những đoạn đường sau rốt sẽ băng qua

người xây cầu bắc những giấc mơ xa
người dựng nhà trong vòng tay khác lạ
người bình chân trước dạt xô nghiêng ngả
chẳng khi nào có một giấc mơ đôi

ta già đi không vì tháng năm trôi
lớn lên từ lần hồi những câu chuyện kể
chuyện bâng khuâng và chuyện nhiều lý lẽ
không biết từ đâu mơ ước đặt lời

hơn nửa thời gian có mặt ở trong đời
để nói với nhau giấc mơ nào có thật
cười xoà trước những bận lòng thường nhật
rồi cũng đi qua một đoạn ngác ngơ

không điểm đến nào đặt tên cho giấc mơ
đoạn đường đẹp nhất mỗi lúc còn háo hức
cho đến khi nào duyên may còn gọi thức
mơ tự do để được tiếp tục mơ

Hà Nội, 10/2024

mở cửa

cô ta khoá cửa
và đem theo chìa
mặc cho mắt ướt
từ nay không về

anh ta im re
giữa căn nhà rỗng
không thiết ủ ê
không buồn vật lộn

tôi lách chấn song
tôi luồn lối tắt
tôi lộn đường vòng
lay khung cửa chặt

miễn sao thấy mặt
nói hết câu chào
miễn còn trong mắt
mong manh chút nào

tôi đi rào trước đón sau
bước qua cửa ấy
biết sau có gì?

Hà Nội, 8/2024

cuối giờ chiều

có một phút cuối giờ chiều
để cả thế gian đứng lại
nhìn màn trời qua màn hình điện thoại
một màu huy hoàng nhuộm kín những ô vuông

và nắng chiếu dài hơn
dòng người thôi mướt mải
không lo mình trễ nải
vào lúc không có gì vội hơn một bữa cơm chiều

không ai tất bật liêu xiêu
điện thoại không kêu những hồi giục giã
gió và ánh sáng không đổ xô nghiêng ngả
có lúc này để nhìn lại ta

nhìn về những thứ rất xa
mà cứ ngỡ lòng tay mình nắm chặt

Hà Nội, 6/2024

buổi sáng hôm sau

trong bếp còn vương mùi cháy khét
là món kheer đóng dưới đáy những vệt nâu
hay một thứ gì âm ỉ đã từ lâu
trước cả buổi chiều nháo nhào tìm nguyên liệu

cái nồi cỡ lớn nằm trên bàn gọn ghẽ
không dấu vết, không ngổn ngang, không thức ăn thừa
như thể ta sẽ lại ngồi xuống say sưa
nhấp ngụm trà
và nuốt những lần tự ái

đồ ăn ngon cũng là ngôn ngữ tình yêu?
điều đó là mãi mãi
dẫu không ít lần đổ tràn và vương vãi
ta chẳng yêu bằng ý đẹp lời hay
và nước sốt thịt cũng làm mình bỏng tay

không có người đến dọn dẹp hôm nay
chỉ có tôi chà xát và cọ rửa
món ngon nhớ lâu, nhờ tay người sắp sửa
đòn đau nhớ đời, cũng in vết bàn tay

nhưng cho bữa sáng nay anh muốn ăn trứng ốp
còn tôi muốn giữ mình bận rộn với bất cứ điều gì

Hà Nội, 5/2024

dịch từ bài the morning after

measures of time

at first, time was a hesitant ring of the doorbell
the lavish dinners I was only picking at
time felt endless like the parties we had
and stayed stuck in the playlists I didn’t get

time crept in, as did the extended daylight
time filled up the bin with things that had no other outlets
time was your tees in rotation till laundry day
then your black sweater thrown on any of my outfits

time evaporated in tea steam and forgotten cigarettes
and froze in two hundred photos of wide grins and unslept nights
time offered no answers, just questions lingered
then flew by,
just like the plane that took me away

Hà Nội, 3/2024

started this right after I left, but only finished it today
to the day we met, precisely one year ago

xuân say (spring fling)

bên ngoài có tiếng rụt rè gõ cửa
là tôi vừa mang háo hức đến đây
thôi thì cười nói, thôi thì thơ ngây
ở yên đấy trong vòng tay khờ dại

biết chẳng có thể nào mãi mãi
đem mật nắng vàng rải kín đời nhau
không ai cần nói ra trước lời đau
vấn với vương, cũng chẳng cần thoái thác

mùa xuân năm ấy qua rồi, lại mùa xuân khác
tôi chẳng ở lâu, có lẽ vì
rồi tháng ngày, rồi người cũng qua đi
mùa xuân này lại thành mùa xuân ấy

ta chọn nhớ ngày mình vui nhất đấy
trong những vẫy vùng rất đỗi mong manh
biết ngày vui là ngày không trở lại
mà có ngày nào mùa xuân chẳng còn xanh

Hà Nội, 3/2024

chạy xe trên đường Lạc Long Quân

đi qua rực trời xuân sắc
xem người bắn đắt mua may
dửng dưng như câu đùa nhạt
trên đường về đó đi đây

dải đèn giăng trên ngọn cây
cành đào vắt ngang lối phố
vụt qua mà quên nỗi nhớ
nơi đây từng là mong chờ

giờ chỉ còn mỗi thờ ơ
trước mặt hồ mờ trắng bụi
sắm sanh cũng là hơi vội
khi ngày quá buổi tan ca

chẳng nghĩ mua bó mùi già
chẳng buồn cất lời hoa lá
đỏ xanh rẽ về mấy ngả
lối nào cũng là về nhà

về cho cái mệt tan ra
về qua mười ba cây số
cây hoa bố mua vừa nở
chẳng cần lên Lạc Long Quân

Hà Nội, 2/2024

on graduation

when once lunch pals gather in the grand auditorium
and the tutor waves and smiles from the stage
we laugh at the jokes of the old man on the podium
and grin even wider as we celebrate

when academic stress becomes anxiety about walking the stage
and cameras are no longer for assignments, just for the feed
we did great, and will now turn the page
people will know that we care, as life’s adventures greet

when home becomes just another moldy room for rent
and people continents away become home
across the oceans, love and wisdom are sent
the echoes of laughter find us wherever we may roam

when “let’s meet this weekend” becomes “remember when”
and “see ya tomorrow” becomes “may our paths cross again”
our time here ended right where it was meant
but it’s the company that made it all not vain

Brighton-Hà Nội, 1/2024

nắng mưa

nếu ngày mai hửng nắng
thì đem buồn ra phơi
chuyện ẩm ương: thủng thẳng
bay lên thành mây trời

nếu mai trời đổ mưa
thì giận hờn trôi tuột
vắt trái tim sũng nước
ra những lời mướt xanh

nếu gặp anh ngày nắng
hong được tiếng cười giòn
thành chuyện vui ấm sáng
trên đường xe bon bon

nếu gặp anh ngày mưa
không cần che mắt ướt
thức lòng mà biết được
thấm giọt nào rung rinh

nếu gặp anh hôm nay
và những ngày sau khác
chuyện yêu kể cũng dài
không phải điều chốc lát

nắng mưa thì cũ mèm
đã xưa như trái đất
yêu đương, dù hơi vất
mỗi ngày lại mới thêm

Hà Nội, 1/2024