Em chưa từng đến cùng anh: những mênh mông đất, những xanh ngắt trời. Ở nơi tiếng thở tròn hơi, cỏ cây hoa lá đẫm lời anh, em.
Chân không cứng, đá không mềm. Con đường chẳng mãi ru êm gót giày. Không thấy ở trước mắt ngay một đích đến bấy nay dày công mơ.
Cảm ơn anh, lúc chơ vơ, góp lời gom ý để chờ thơ em. Cảm ơn em nhẫn nại thêm, giữa chao đảo vẫn êm đềm nhịp thương.
Hà Nội, 11/2024







