bạn ngồi yên vì điều gì?

một cuốn sách hay
một khay bánh mới
một ngày đang tới
ngồi xuống đây chơi

hay việc chưa vơi?
deadline vô kể?
có cà phê rồi
cứ ngồi yên nhé!

lắng lo, dẫu bé
ngẩn ngơ một ngày
và may mắn lắm
an yên một đời

bật một trò chơi
châm một điếu thuốc
cơn mưa trút nước
lại ngồi yên nghe

mong sớm mai sẽ
ngồi yên xe mình
ngồi yên nghe kể
một câu chuyện tình

ai nào toan tính
may được thảnh thơi
còn yên-ngồi được
thì ngồi yên thôi

Hà Nội, 8/2021
(viết trong những ngày giãn cách xã hội
)

bận

hôm nay không hẹn được
chắc là bạn bận rồi
dù trong phòng quanh quẩn
thì cũng là bận thôi

bận một hơi hít sâu
và thở ra đều đặn
bận ngồi cho ngay ngắn
cố gắng không gục đầu

ngủ thật lâu một đêm
êm đềm không mộng mị
dịu lại những suy nghĩ
thế cũng là bận mà!

bận đi vào đi ra
ăn đủ ngày ba bữa
với tay mở cánh cửa
thấy trời nay đẹp hơn

bận bỏ qua cô đơn
tạo cuộc hẹn ngày mới.

tôi thì vẫn luôn rỗi
chỉ bận thương bạn thôi!

Hà Nội, 6/2021

cùng

ngày mình đi cùng nhau
ắt hẳn là ngày rất đẹp
mình thôi nói những điều chật hẹp
(xin nghỉ phép thì cũng đã nộp rồi!)
ngày đẹp trời, cứ phóng đi thôi
đường dài mấy,
cùng nhau,
vẫn là dễ chịu

đi cùng nhau
hết những buổi chiều
cạnh nhau lúc nào cũng thấy như thứ sáu
em sẽ không càu nhàu gắt gỏng
vì một cái email
còn mải mê rong ruổi lêu hêu
và say sưa mấy lời thủ thỉ

ngày nào đó
mình sẽ cùng đi
chuyến du lịch không cầm theo laptop
không liên miên cuộc gọi và hội họp
thật thảnh thơi như đang ở nhà mình

mỗi lần cùng nhau
lòng vui như viên đá rung rinh
trong đáy cốc
đón dòng cà phê mát
lách-tách-tách reo mừng thành điệu nhạc
cơn khát mềm tan
trên môi ngọt ung dung

cứ thản nhiên lặng lẽ đi cùng
đi cho hết những lưng chừng vụng dại

Hà Nội, 6/2021

hơn mọi khi

có những ngày rầu lòng hơn mọi khi
nêm nếm mấy vẫn thấy mình vô vị
chỉ mong giấc say sưa không mộng mị
tay nắm tay và không nghĩ ngợi gì

có những ngày nhớ anh hơn mọi khi
bài nhạc quen bật to lên một tí
vờ như vẫn ôm ấp và thầm thì
vài ước muốn nép trong lòng giản dị

Hà Nội, 6/2021

cuối chiều ở thành phố mình

nhiều giờ sau tay lái mỗi ngày
chắc hẳn sẽ làm mình thấy mệt
bụi bặm lẫn với mồ hôi bê bết
áo quần chẳng thiết phơi phong
dễ hiểu thôi, nếu chỉ muốn trốn trong phòng
bao ước mong cũng đành mang cất giấu

(thế nên,
mặc vết thương đau
cảm ơn vì vẫn cùng nhau ra ngoài)

hoàng hôn chiều nay
chẳng thể do tay mình tự vẽ
những rực hồng đẹp đẽ
là lời kể, lâu rồi, của nhân gian
bởi ai chẳng mong
đoạn kết vẹn tròn viên mãn
chẳng hạn, giơ ống kính lên
có thấy gương mặt quen ở đó?
hay chỉ nghe lá cuốn tung theo gió
xốn xang lòng

và rất mong,
có thể nào
cùng thu xếp lại ồn ào ngổn ngang

dọn nhà, dọn phòng,
dọn đời, dọn lòng

chỉ chừa lại chút viển vông
giữ nhau ở lại, giữa đông đúc người

Hà Nội, 5/2021
(Viết vào ngày sinh nhật 22 tuổi)

make a splash

If you know me, you might know that I’m super enthusiastic about dating apps.
If you know me a bit better, you might also know that I haven’t been swiping for over 5 months now.

I still receive notifications from Bumble and Tinder though – those nudges that they send you when you haven’t been back on the apps for a while.

I wouldn’t say that I wrote this piece – I just put together and rearranged words from those notifications. The words here belong to Bumble, and the illustration is a stock image. The style is inspired by (and quite frankly, stolen from) this guy who turned his girlfriend’s sleep talking into Rupi Kaur-like poems.

This is also done as a little throwback to my Bachelor’s thesis on Bumble, which was started around this time last year.

To the splashes and waves that we all wanna make.

Hà Nội, 04/2021

không biết

(tặng mẹ con bé D, nhưng là ảnh mẹ mình)

những điều mà con không biết
kể ra chắc sẽ rất nhiều
ví như, những gì mẹ viết
ngày chờ mong con bao nhiêu

con hẳn sẽ chưa thể hiểu
những gương mặt ở quanh đây
biết bao chăm chút, thương yêu
dành hết cho con tất thảy

hoặc con sẽ không biết nếu
hôm nay thế giới không vui
chỉ cần bước qua cánh cửa
có nhau, đời lại êm trôi

hay là những đêm mất ngủ
tiếng ru nặng trĩu vành nôi
con vẫn sẽ nghe ạ ời
đêm sẽ qua, ngày lại tới

con chưa biết cất tiếng gọi
cần mẹ sẽ khóc thật to
rồi lại ăn một bữa no
ngủ giấc say là quên hết

và làm sao mà con biết
mẹ có buồn hay đang vui
có giấu gì sau nụ cười
đôi khi, cả lời mắng nhiếc

còn bao điều con chưa biết
cỏ cây, vạn vật, tuổi tên
chẳng tức giận hay nuối tiếc
giờ con chỉ biết cười hiền

kể cả khi con lớn lên
chỉ cần nói “không biết ạ”
và biết hỏi những điều lạ
có lẽ cũng đủ tiến xa

cần biết bây giờ, thực ra
đơn giản như bình sữa nóng
ấp ủ, bế bồng, chăm sóc
có mẹ sau bao đợi mong

Hà Nội, 04/2021

Tạm biệt

Câu tạm biệt tôi nói ba lần
Một lần, cho vẫy vùng tuổi trẻ
Một lần, cho san sẻ vơi đầy
Một lần, cho sau này, mãi mãi.

Lần đầu tiên,
Mùa hạ năm nào ngơ ngác
Bài ca viết riêng không còn ai hát
Bên ô cửa không còn bóng người chờ
Trang giấy trắng thôi viết vội những dòng thư
Thôi những dại khờ, từ nay tôi sẽ lớn.

Lần tiếp theo,
Thu năm ấy rộn ràng và hối hả
Những dự định, những cái tên có quen, có lạ
Những gương mặt người vội vã lướt ngang
Qua tôi, qua anh, qua ký ức.
Bảy năm tình bạn sẽ thành tình thân
Tìm đến nhau cho vực dậy tinh thần
Những tin nhắn còn ngủ say
Những cuộc gọi hơi men rượu cay
Thương người, người thương, rồi sẽ sẵn sàng bước tiếp.

Lần cuối,
Mình đi cùng nhau đến đây thôi
Một mùa mới, và cuộc đời cũng mới
Sẽ không đi đến cuối đất cùng trời
Nhưng cũng không cung đường nào mang tên hối hận*
Gửi lại tuổi xuân nhành cúc trắng tinh khôi
Mai xa rồi, mong nụ cười luôn ấm áp.

Mối tình đầu tôi tạm biệt ba lần
Một lần để lớn,
Một lần để thương,
Một lần để nhớ.

Hà Nội, 09/2020


*Cung đường mang tên hối hận là reference đến một câu trong bài Make You Feel My Love của Adele, “and on the highway of regrets”. Bài hát này ngày xưa là bài hát của bọn mình. Cũng trùng hợp là, tin nhắn cuối cùng mình gửi cho cậu ấy, cũng chính là câu hát này.

Thế đã nhé, mừng sinh nhật cậu hôm nay.