vài năm sau

chưa chắc anh đã nhận ra em
em không phải cô bé mười lăm ngày xưa nữa
không còn muốn đặt tên con là trà sữa
bớt lần lữa với thứ mình mê
bớt run người trước những khen chê
không khóc vì đùi to hơn một cô gái khác
hết ghen với những người nghe anh hát
tự em cũng hát được mà?

những chuyến đi gần đi xa
mỗi chặng đường tất bật thêm một tí
mải miết theo chức danh và học vị
gân cổ vì điều vô lý dở hơi
quan điểm có khi là thứ khiến mình xa xôi
nhưng ít nhất, giờ em có thể cùng anh hút thuốc
mà chắc gì anh đã muốn cùng em hút thuốc
hay muốn thấy mình trong những cuộc đảo điên

nếu được, anh ơi, vẫn cứ nghĩ em hiền
vẫn thản nhiên bận tâm và săn sóc
thương cho hết dại khờ ngu ngốc
rồi lại biết viết thơ cả những khi vui

em không tiếc những ngày đã trôi
nhưng tim không reo vui hai lần cùng một nhịp
đường em đi, có thể anh không kịp
đường anh đi, thôi cũng đã qua rồi

và chẳng phải mình đẹp nhất, anh ơi
khi ở trong ký ức một người
mãi mãi

Brighton, 10/2022

I think I tend to miss you a bit more in October, just a bit

tô màu

ở cuối màn mưa trắng xoá
vết thương cũ thôi tím bầm
lời lẽ úa vàng tháng năm
nỗi nhớ ngày xưa xanh cỏ

người đến châm mồi thuốc đỏ
đưa tay ve vuốt má hồng
không còn vàng mắt ngóng trông
một yên bình xanh-lơ-đãng

đường về từ nay ươm nắng
suốt những ngày tất bật xanh
đáy ly nước màu nâu đắng
trong veo những sắc ngọt lành

Brighton, 10/2022

để lại cho người mình thương

phải để lại cho người mình thương
một khoảng trời thành thật
nào ai muốn cô đơn với điều bí mật
chót lưỡi đầu môi cũng nói hết hôm nay

để lại nỗi nhớ dài ngày
để lại tay chai tim xước
để lại bàn tay ôm khói thuốc
mấy bài nhạc không nghe cũng thuộc nằm lòng

để lại dòng tin nhắn,
mệt hông?
để lòng biết ơn cho những gì nhận được
để dở dang chừa chỗ cho mong ước
mấy nỗi tin hin gửi lại một vạn điều

để lại cho người thương ly trà chiều
chừa lối đi đến quán ăn yêu thích
để lại những buổi trưa nằm im thít
giờ cuộn mình thêm một không-nhau

để lại trăm điều ta đã cùng nhau
thêm trăm điều ngày sau đi tiếp
để dành lại bài thơ chưa viết
(nếu vẫn viết về nhau, ôi may!)

nếu để lại (được) hết,
cũng hay
gói tinh tươm trong ngày-mong-nhất

Hà Nội, 9/2022

giàu

đổ bình xăng một trăm ngàn
thì ra giàu có dễ dàng thế sao?

giàu ly đen đá vị đào
đều đều sáu chục, chiều nào cũng thơm

người giàu không túi đựng cơm
người giàu chẳng ngại gió nồm mưa tuôn

chân đi giàu những dặm đường
gối mỏi giàu chốn tựa nương để về

luôn đủ câu chuyện cà kê
luôn đủ kế hoạch bên lề giấc mơ

đầy một bụng chữ với thơ
và thừa những lúc ngẩn ngơ nghiêng đầu

dự định nghe đã thấy giàu
tô vẽ cũng đủ những màu hân hoan

không giàu tính tính toan toan
cũng may gặp bữa trời ngoan gió lành

(tôi giàu cả nỗi nhớ anh
giàu thêm mấy nỗi chưa thành gọi tên)

Hà Nội, 9/2022

học yêu

không ai dạy mình cách ở bên nhau
không sách vở nào để trọn đời theo học
nếu trả lời sai, hẳn em vẫn khóc
dù cuộc thi đua đôi khi chỉ mỗi mình

không chữ nghĩa nào đáp lại sự lặng thinh
không phép tính cho những điều vô giá
ai cần đâu điệu cười giả lả
sân khấu từ lâu thôi đã sáng đèn

ôi yêu đương, chẳng ai phát giấy khen
không điểm chuyên cần, không học bù ngày cũ
cố chậm lại một hơi hít thở
đáp án cũng không hiện rõ trong đầu

học hơi lâu, và chắc có hơi đần
em cần mẫn, chẳng mong ngày tốt nghiệp

Hà Nội, 8/2022

trời khóc

trời làm một trận ướt nhẹp
nghe mùa thương cũ vỡ oà
có người tựa đầu nem nép
sùi sụt cho ngày tan ra

mưa đâu chỉ ướt nay mai
buồn nào khóc xong là hết
giọt giọt nối đuôi nhau rơi
trong cuộc đua không hồi kết

biết đời vốn là hơi mệt
chẳng muốn bận thêm rối bời
chờ giọt vui nhỏ nhẹ thôi
rơi lúc mình không để ý

Hà Nội, 7/2022

ước

ước gì quán vắng hơn một tí
và nếp nhăn trên trán giãn ra
điều duy nhất em cần suy nghĩ
là khi nào góc phố đơm hoa

ước chân đi, dẫu đường muôn ngả
không chùng chình lung lạc rẽ xiên
và lòng dạ dù đôi khi nhỏ hẹp
thấy xung quanh ai nấy vẫn hồn nhiên

ước cho lời thơm thảo còn nguyên
tay vuốt mềm gỡ bung sầu kín
cho cơn khóc oà ra thành tiếng
dốc cạn lòng cũng chẳng sợ mất nhau

ước gì muôn vạn ngày sau
chẳng cần nữa dăm ba câu ước nhỏ

Quảng Bình – Hà Nội, 6/2022

hít thở

nếu giờ mình dừng xe lại
bao nhiêu người sẽ bấm còi
bao nhiêu xe đòi vượt mặt
rồi chửi hai đứa dở hơi

anh đỗ xe một phút thôi
và mình cứ ngồi hít thở
hít vào một khắc ung dung
thở ra điều còn trăn trở

hít vào đầy không-dang-dở
thở ra mấy nỗi sụt sùi
hít vào hiền nhẹ an vui
thở ra giọt rơi lã chã

hít vào, thở ra
hít vào, thở ra

ơ này, đời cũng được mà
cứ hít thở, lại đạp ga
đường dài

Hà Nội, 1/2022

vẫn là viết cùng các bạn ở MỞ

một Hội An vui

ngày sang một buổi an nhàn
tôi an tâm tỉnh một cơn ngủ vùi
gặp ngay một hội-an-vui
bật an tĩnh, và không khui muộn sầu

đi qua hết đoạn thương đau
bất an trả lại đằng sau, qua rồi
an lành một chuyến rong chơi
ủi an quấn quýt những mùi hương quen

không mơ lắm những an yên
chỉ xin giữ lại luyên thuyên qua ngày
an tâm còn có nhau này
ở đây an trú những ngày an vui

Hội An – Hà Nội, 12/2021 – 1/2022

không có gì để viết

không có gì để viết cả
tôi vẫn đi vào đi ra
từ từ hít thở
hòm thư tôi vẫn mở
miệt mài gửi đi những chữ giống nhau
(gõ và viết, thực ra đâu phải một)

vì tôi vẫn không có gì để viết
người ta ai cũng viết mà
người ta ai cũng biết là
nói điều gì cho say mê tha thiết
biết ngày sau phải làm gì tiếp
còn tôi,
tôi nghĩ tôi không
tôi sẽ đi ngủ thôi
thành phố cũng ngủ yên rồi

mình nhé, mình cũng ngủ đi thôi
tôi cũng không biết viết gì cho mình nữa
tôi còn đang ngần ngừ chọn lựa
ý tứ vần vèo ai đứng bên ai

hay mình đứng đây làm một dấu gạch dài
nối lại cùng tôi những câu từ hỗn độn

Hà Nội, 9/2021