một Hội An vui

ngày sang một buổi an nhàn
tôi an tâm tỉnh một cơn ngủ vùi
gặp ngay một hội-an-vui
bật an tĩnh, và không khui muộn sầu

đi qua hết đoạn thương đau
bất an trả lại đằng sau, qua rồi
an lành một chuyến rong chơi
ủi an quấn quýt những mùi hương quen

không mơ lắm những an yên
chỉ xin giữ lại luyên thuyên qua ngày
an tâm còn có nhau này
ở đây an trú những ngày an vui

Hội An – Hà Nội, 12/2021 – 1/2022

không có gì để viết

không có gì để viết cả
tôi vẫn đi vào đi ra
từ từ hít thở
hòm thư tôi vẫn mở
miệt mài gửi đi những chữ giống nhau
(gõ và viết, thực ra đâu phải một)

vì tôi vẫn không có gì để viết
người ta ai cũng viết mà
người ta ai cũng biết là
nói điều gì cho say mê tha thiết
biết ngày sau phải làm gì tiếp
còn tôi,
tôi nghĩ tôi không
tôi sẽ đi ngủ thôi
thành phố cũng ngủ yên rồi

mình nhé, mình cũng ngủ đi thôi
tôi cũng không biết viết gì cho mình nữa
tôi còn đang ngần ngừ chọn lựa
ý tứ vần vèo ai đứng bên ai

hay mình đứng đây làm một dấu gạch dài
nối lại cùng tôi những câu từ hỗn độn

Hà Nội, 9/2021

ở giữa

ở giữa hai châu lục
một tôi bay lửng lơ
bên nào bùi ngùi nhớ
bên nào không ai chờ

ở giữa những múi giờ
nhiều dở dang chọn lựa
ai được quyền lần lữa
thời gian nào vô biên

ở giữa những câu chuyện
sắm vai gì cho tôi
biết đâu là thân thuộc
qua những giấc chơi vơi

ở giữa anh và tôi
câu hỏi nào để ngỏ
cố cựa mình đổi chỗ
ta kẹt giữa nhiều điều

Maastricht, 10/2019 – Hà Nội, 9/2021