cần (gì thì nói với em)

mình cần gì nhiều đâu
mỗi ngày hai lít nước
tám cái ôm là được
hoặc hơn thì càng vui

nếu đã hơi mệt rồi
có thể cần châm thuốc
dẫu miệt mài cày cuốc
đừng cháy-sạch, nhé mình

cần nét cười lặng thinh
khi nhìn nhau qua khói
cần gọi nhẹ “mình đây”
lúc ngoài kia inh ỏi

không cần nhiều lời nói
nhưng rất cần ủi an
cho hờn giận, lo toan
cần mềm lòng ve vuốt

cần cái hôn lên tóc
(tiện thể, hôn lên môi)
cần tay kê làm gối
nhẹ bẫng như mây trôi

cần khi trời vừa tối
bớt lắng lo trong lòng
và cần khi yên giấc
biết ngày mai vẫn còn

lại cần tám cái ôm
lại cần hai lít nước
nhiều điều không biết trước
cũng không nên bận lòng

Hà Nội, 03/2021

thứ Ba

thứ Ba
em gọi kombucha và cà phê đá
ngọt thơm đầu môi
tan đi dư vị cuối tuần ta đã
hôm qua vất vả
ngày mai hối hả
mấy ngày sau rộn rã
nhưng hôm nay chỉ là thứ Ba

em sẽ bên anh như những thứ Ba
sau những hoan ca lấp lánh
sau những bay nhảy tung hoành
sau cả những phiền muộn quẩn quanh
chỉ cần những thứ Ba mình đi cạnh
nhung nhớ để dành cho cả hôm nay
cùng xem một bộ phim hay
đan tay và vuốt tóc
mình đừng chây lười ngủ quên
dẫu biết ngày nào cũng là ngày cực nhọc
thêm những ngày chỉ muốn trùm chăn khóc
nhưng cách ở bên anh em vẫn cần mẫn học
mỗi ngày

yêu anh như những thứ Ba
nhưng có lẽ cũng bởi em chỉ là thứ-ba xen giữa
anh
và tình yêu

Hà Nội, 02/2021

Thềm nhà

Que kem rớt xuống sàn nhà
Lát sau đã không dấu vết
Quần áo mặc xong vứt ra
Lại trên dây phơi ngăn nắp

Sàn nhà như được hoá phép
Lúc nào cũng tự sạch bong
Bước chân đi nghe kin kít
Mát lành là vuông gạch bông

Những trưa thềm nhà lăn lê
Nét cười ngây ngô như vẽ
Nghe tiếng mẹ đi chợ về
Nắng reo vui cùng lũ trẻ

Hiên nhà hoa giấy xôn xao
Chiều nay ai về qua ngõ
Tiếng người ra ra vào vào
Nhớ quên buồn vui to nhỏ

Cửa nhà có khi rón rén
Ểnh ương hò hẹn sớm khuya
Một bên cửa nhiều bí mật
Thêm tiếng thở dài bên kia

Thềm nhà đã mấy lần xa
Sáu múi giờ (hay hơn thế)
Âu lo tạm khoan kể lể
Ngóng trông xếp gọn va-li

Ai về ai đón ai đi
Cách ngăn cũng là chừng ấy
Cũng chỉ cần dang cánh tay
Nhà khi trở lại vẫn đấy

Thềm nhà của những ngày sau
Có phin cà phê tí tách
Có ai ngồi nghêu ngao hát
Ôm mình vừa một vòng tay

Ôm mình vừa một vòng tay
Biết rồi, ngày dài đã mỏi
Lặng nhìn nhau không cần nói
Bình yên dưới mái hiên này

Hà Nội, 02/2021

hay là

hay là mình yêu đi thôi
để thu ngắn lại xa xôi trong lòng
để đưa nhau lượn một vòng
rồi tặng nhau một cái hôn cuối ngày

ân cần xếp gọn trong tay
gói thêm thương nhớ rất đầy và to
ngồi đây, em sẽ kể cho
dấu yêu lẫn cả lắng lo trong đầu

nếu anh vẫn ngại buồn rầu
hay là ngại vết thương sâu chưa lành
thì thôi, nhanh chậm cũng đành
miễn là tình nguyện để dành nhớ mong

dù đường còn lắm mênh mông
phiêu lưu gì nữa, mình đồng ý đi

Hà Nội, 1/2021

dở dang

(Bài này mình viết tiếng Anh trước, bài tiếng Anh ở đây.)

đâu chỉ hôn ở trên giường
còn cần tay nắm trên đường hát vang
mùi hương người cứ toả lan
quấn quanh tôi,
ngỡ nồng nàn nước hoa

yêu đương,
vốn chẳng phải là
phục trang xúng xính điệu đà cho ai
nhãn mác xin cởi bên ngoài
vào đây chỉ có thân này cùng nhau

thịt da dẫu có phai nhầu
tên người tôi sẽ khắc sâu góc này
còn người,
ở trên cánh tay
có khâu một trái tim này vẹn nguyên?

bài thơ dang dở nằm yên
khi ta nằm xuống hồn nhiên mơ màng
người say rượu, say khói nồng
tôi say ý nghĩ
đợi mong bên người.

Hà Nội, 01/2021

nhìn này

(ảnh VTH chụp, thơ tặng VTH, ý tưởng của VTH nốt)

Nhìn sang trái,
thấy ngổn ngang bàn giấy
Liếc sang phải,
nghe cất tiếng thở dài
Rời văn phòng tối nay,
nhìn trên đường
chỉ toàn nhàu phai mỏi mệt

Nhìn quanh mình không còn chỗ lách
“Nhìn quanh lần cuối rừng thay lá ngậm ngùi”?
Nhìn trong đầu toàn suy nghĩ tối thui
len chật cứng như người xe giữa phố

Nhìn phía trước,
kế hoạch tương lai nhiều chỗ hở
Nhưng phía trước,
còn bất tận ước mơ an trú thảnh thơi

Ngước nhìn lên,
sẽ thấy mây trời
thấy sáng trong và rộng dài khao khát
Nhìn lên ban công ngập sắc hoa, tiếng hát
nghe tim mình thu thập một khúc ca

Này,
cứ mải nhìn đâu xa
nhìn qua tóc mái loà xoà
vén hộ những sợi vương
nhắc nhau nhìn ngay bên cạnh

Chẳng cần nhìn những đảo điên chóng vánh
quay sang nhau,
nhìn vào mắt thật sâu
Nhìn dọc ngang nếu có thấy u sầu
thì vẫn nhớ
có người khép chân cho mình gối đầu
và ủ rũ,
vẫn còn nhau kề cạnh.

Hà Nội, 01/2021

Unfinished

Let’s kiss
outside of the bedroom.
Let’s hold hands in public
and I’ll wear your smell like it’s perfume.

What we have is not a costume
to occasionally put on and show off.
So strip down all the labels and the acts,
stand up naked in front of each other.
I’ll write your name on my skin
and you can wear my heart on your sleeve.

I’ll try to finish this poem
as we lie in bed, under the influence
you, of alcohol and substance
and me, of the substantial thought of us.

Hà Nội, 12/2020

My Vietnamese translation of the poem from Someone Great

“Câu tạm biệt em nói trên môi
Anh biết đây là đêm cuối bên nhau mà thôi”
Đặt thêm một nụ hôn cuối,
Rồi em sẽ rời đi
Và có lẽ, cho em cùng anh thêm một bữa sáng, một bữa trưa, một bữa tối
No bụng, ấm lòng, thế là mình chia xa
Nhưng giữa những bữa ăn, anh có muốn hai ta
Cùng nằm xuống cạnh nhau thêm lần nữa?
Em gối đầu lên ngực anh, thời gian đứng lại bên ô cửa
Thêm một khoảnh khắc kéo dài
Hy vọng rằng nếu những “một lần” cứ cộng dồn lên mãi
Chúng sẽ dài bằng cả một đời.

Nhưng anh ơi, điều đó không có thật
Không còn có “thêm một lần” nào nữa cho ta
Em gặp anh khi mọi thứ đều vui và mới lạ
Thật nhiều những khả năng bất tận mở ra
Và chúng vẫn như vậy
Cho anh,
Cho em
Nhưng không còn cho chúng ta được nữa
Đâu đó giữa những tháng năm ngược xuôi hối hả
Chúng ta trôi về những phía không nhau
Và ta lớn.

Khi một thứ bị vỡ,
Nếu các mảnh đủ to, mình sẽ hàn gắn và sửa chữa
Chỉ tiếc rằng, đôi khi, mọi thứ không vỡ
Chúng
vụn
nát
tan
tành.
Nhưng chỉ cần tia sáng rọi qua,
Mảnh vỡ ấy sẽ ánh lên lấp lánh
Trong khoảnh khắc những mảnh vỡ đón nắng chiếu vào
Em sẽ nhớ mọi thứ đã từng lung linh đến thế
Và chúng vẫn sẽ luôn đẹp biết bao
Bởi đó đã từng là chúng ta
Và cùng nhau ta đã là những diệu kỳ
Mãi mãi.


Dịch thơ, nhất là thơ không phải của mình, lúc nào cũng là một việc rất khó. Đến cái tiêu đề mình còn không biết phải dịch thế nào?! (dù thực ra bài thơ này vốn không có tên).

Video đoạn đọc thơ ở đây

Dù sao thì, đây là một bài thơ mình rất mê, từ một bộ phim mình cũng rất mê (yes I’m a sucker for romcoms). Không hiểu sao tự nhiên lại đi dịch một bài thơ từ cách đây hơn 1 năm, lại còn là bài thơ chia tay. Bài này buồn, nhưng cho mình một cảm giác buồn rất… tích cực.

Cảm ơn những người tuyệt vời, những “someone great”, và những diệu kỳ trong đời mình.

Hà Nội, 12/2020