hơn mọi khi

có những ngày rầu lòng hơn mọi khi
nêm nếm mấy vẫn thấy mình vô vị
chỉ mong giấc say sưa không mộng mị
tay nắm tay và không nghĩ ngợi gì

có những ngày nhớ anh hơn mọi khi
bài nhạc quen bật to lên một tí
vờ như vẫn ôm ấp và thầm thì
vài ước muốn nép trong lòng giản dị

Hà Nội, 6/2021

cuối chiều ở thành phố mình

nhiều giờ sau tay lái mỗi ngày
chắc hẳn sẽ làm mình thấy mệt
bụi bặm lẫn với mồ hôi bê bết
áo quần chẳng thiết phơi phong
dễ hiểu thôi, nếu chỉ muốn trốn trong phòng
bao ước mong cũng đành mang cất giấu

(thế nên,
mặc vết thương đau
cảm ơn vì vẫn cùng nhau ra ngoài)

hoàng hôn chiều nay
chẳng thể do tay mình tự vẽ
những rực hồng đẹp đẽ
là lời kể, lâu rồi, của nhân gian
bởi ai chẳng mong
đoạn kết vẹn tròn viên mãn
chẳng hạn, giơ ống kính lên
có thấy gương mặt quen ở đó?
hay chỉ nghe lá cuốn tung theo gió
xốn xang lòng

và rất mong,
có thể nào
cùng thu xếp lại ồn ào ngổn ngang

dọn nhà, dọn phòng,
dọn đời, dọn lòng

chỉ chừa lại chút viển vông
giữ nhau ở lại, giữa đông đúc người

Hà Nội, 5/2021
(Viết vào ngày sinh nhật 22 tuổi)

nghe máy đi

“a lô?”
“anh ngố!
về đi,
em chờ”

về thôi, mưa hắt kính mờ
về nhanh kẻo lại ngẩn ngơ quên đường

về căn phòng ngát thơm hương
xót xa mấy, vẫn thân thương,
cũng đành

về thu vén lại ngọt lành
đặt lên môi ấm,
lại thành câu ca

hồi chuông đổ đến lần ba
điện thoại tút tút
nói là
nhớ anh

Hà Nội, 05/2021

phố

(viết cho Little May’s)

phố em về, lưng chừng nước lũ
bàn tay anh ấp ủ những cơn mơ
bàn tay phơi phong, quét dọn, kê đồ
bàn tay ấm đón em về ngày ấy

phố ngày sau nắng vẫn lên đầy
vạn niềm may về trong tim an trú
cuộc tình mới giữa lòng phố cũ
cuộc tình ru trong những khung hình

anh cười hiền sau ống kính lặng thinh
bắt được nét tình thơ trong phố
dạo chơi dưới bầu trời thương nhớ
rạng rỡ em, sau những chặng đường xa


mấy mùa giông bão cũng qua
mấy ai ở lại, dựng nhà, xây mơ

Hà Nội, 05/2021

ngược

anh vút đi theo gió
em bé nhỏ yên sau
anh đến giữa ồn ào
em thì thào thắc mắc

anh lắc lư theo nhạc
em ngơ ngác nghiêng đầu
anh mê mải đêm thâu
em mong mau trời sáng

anh cười không thấy nắng
em cười – nắng là anh
tim anh vòm lá xanh
em dạo quanh tìm chỗ

anh chưa từng nói nhớ
em chỉ sợ sẽ quên
anh chẳng hứa êm đềm
em dài thêm ao ước

giá như em biết được
trong đầu anh nghĩ gì
giá anh đừng rời đi
trước khi mình hạnh phúc

Hà Nội, 10/2020 – 04/2021

make a splash

If you know me, you might know that I’m super enthusiastic about dating apps.
If you know me a bit better, you might also know that I haven’t been swiping for over 5 months now.

I still receive notifications from Bumble and Tinder though – those nudges that they send you when you haven’t been back on the apps for a while.

I wouldn’t say that I wrote this piece – I just put together and rearranged words from those notifications. The words here belong to Bumble, and the illustration is a stock image. The style is inspired by (and quite frankly, stolen from) this guy who turned his girlfriend’s sleep talking into Rupi Kaur-like poems.

This is also done as a little throwback to my Bachelor’s thesis on Bumble, which was started around this time last year.

To the splashes and waves that we all wanna make.

Hà Nội, 04/2021

không biết

(tặng mẹ con bé D, nhưng là ảnh mẹ mình)

những điều mà con không biết
kể ra chắc sẽ rất nhiều
ví như, những gì mẹ viết
ngày chờ mong con bao nhiêu

con hẳn sẽ chưa thể hiểu
những gương mặt ở quanh đây
biết bao chăm chút, thương yêu
dành hết cho con tất thảy

hoặc con sẽ không biết nếu
hôm nay thế giới không vui
chỉ cần bước qua cánh cửa
có nhau, đời lại êm trôi

hay là những đêm mất ngủ
tiếng ru nặng trĩu vành nôi
con vẫn sẽ nghe ạ ời
đêm sẽ qua, ngày lại tới

con chưa biết cất tiếng gọi
cần mẹ sẽ khóc thật to
rồi lại ăn một bữa no
ngủ giấc say là quên hết

và làm sao mà con biết
mẹ có buồn hay đang vui
có giấu gì sau nụ cười
đôi khi, cả lời mắng nhiếc

còn bao điều con chưa biết
cỏ cây, vạn vật, tuổi tên
chẳng tức giận hay nuối tiếc
giờ con chỉ biết cười hiền

kể cả khi con lớn lên
chỉ cần nói “không biết ạ”
và biết hỏi những điều lạ
có lẽ cũng đủ tiến xa

cần biết bây giờ, thực ra
đơn giản như bình sữa nóng
ấp ủ, bế bồng, chăm sóc
có mẹ sau bao đợi mong

Hà Nội, 04/2021

đi chơi không?

nghe nói nay trời đẹp
mà sáu rưỡi mới tan
hoàng hôn rồi cũng tàn
loang loáng trên mặt nước
giá có người đón rước
dạo hồ rồi ăn kem
và lại cùng nghĩ xem
mai mình làm gì tiếp
khi trời còn xanh biếc
khi mình còn có nhau…

đi qua hết dọc cây cầu
phía bên kia chắc có câu đáp lời

Hà Nội, 04/2021

những hôm trời nồm

Hà Nội những ngày trời vẫn chưa khô
mi mắt em cũng còn chưa thôi ướt
đau thương này vốn không đong đếm được
thì thôi mình đừng toan tính thiệt hơn

đón em về kẻo mưa ướt đường trơn
cà phê thơm thơm tay anh ấp ủ
giá muộn phiền chỉ là điều đã cũ
chầm chậm tan theo ngọt đắng trên môi

cái hôn nào còn nhuốm vị chia phôi
tay nắm nào không là điều nuối tiếc
ấp ôm nào cũng vòng tay ghì siết
gặp gỡ mấy khi lần cuối mất rồi

nếu ngày mai giông tố kéo ngang trời
hay là mình tắm mưa cùng nhau nhé
hoặc có thể ngồi hát ca khe khẽ
và ủ ê, rồi cũng đến, đương nhiên

Hà Nội, 04/2021

mang gì hôm nay

hôm nay,
mình đi tìm hạnh phúc nhé

hạnh phúc ở trong cốp xe
khi gió hơi se
có áo anh cho em khoác
lúc em cần bài nhạc
cặp loa lại vang những nốt tự tình
kể cả nếu điện thoại hết pin
dây sạc kiểu nào anh cũng sẵn
hoặc bọt cà phê lem thành ria mép
thì giấy ăn anh cũng đã mang rồi

đi đây đi đó
đường to ngõ nhỏ
em cần gì đó
cốp xe anh đều có
em đừng lo, đừng lo
em bé nhỏ ơi, em bé hiền khô
luôn đầy hạnh phúc cho em bé nhỏ

nhưng em thử cúi đầu tìm trong giỏ
có phải anh quên
hạnh phúc của chính mình?
anh cứ mải lỉnh kỉnh loay hoay
chưa một lần tự tay
cất niềm vui trong đó

để em về xếp hai chiếc túi to
một giữ hộ âu lo rầu rĩ
có buồn gì, đưa em cất trong đây
một để dành ve vuốt với nắm tay
và thật đầy yêu thương gom góp
chắc chỗ trống vẫn còn trong cốp
mỗi chuyến đi tìm-hạnh-phúc, từ nay
có thêm hai chiếc túi khổng lồ
không đáy

Hà Nội, 03/2021