on graduation

when once lunch pals gather in the grand auditorium
and the tutor waves and smiles from the stage
we laugh at the jokes of the old man on the podium
and grin even wider as we celebrate

when academic stress becomes anxiety about walking the stage
and cameras are no longer for assignments, just for the feed
we did great, and will now turn the page
people will know that we care, as life’s adventures greet

when home becomes just another moldy room for rent
and people continents away become home
across the oceans, love and wisdom are sent
the echoes of laughter find us wherever we may roam

when “let’s meet this weekend” becomes “remember when”
and “see ya tomorrow” becomes “may our paths cross again”
our time here ended right where it was meant
but it’s the company that made it all not vain

Brighton-Hà Nội, 1/2024

nắng mưa

nếu ngày mai hửng nắng
thì đem buồn ra phơi
chuyện ẩm ương: thủng thẳng
bay lên thành mây trời

nếu mai trời đổ mưa
thì giận hờn trôi tuột
vắt trái tim sũng nước
ra những lời mướt xanh

nếu gặp anh ngày nắng
hong được tiếng cười giòn
thành chuyện vui ấm sáng
trên đường xe bon bon

nếu gặp anh ngày mưa
không cần che mắt ướt
thức lòng mà biết được
thấm giọt nào rung rinh

nếu gặp anh hôm nay
và những ngày sau khác
chuyện yêu kể cũng dài
không phải điều chốc lát

nắng mưa thì cũ mèm
đã xưa như trái đất
yêu đương, dù hơi vất
mỗi ngày lại mới thêm

Hà Nội, 1/2024

tiệc mừng (my Vietnamese translation of Depression loves to party too)

là người bạn luôn cười sau làn khói
người khởi xướng những tiệc tùng miên man
cuốn mình theo vũ điệu gối chăn
nhìn đêm xuống trong vòng tay xa khác
ngấu nghiến xem cuốn phim không rời mắt
không cần giấc ngủ sâu ru lấy mình
chạy thật xa khỏi ràng buộc thường tình
chẳng ở lâu với giấy tờ nhiệm sở

là thật nhiều cuộc vui cháy rỡ
nhấn chìm mình vào những cơn say
u mê trong ảo ảnh dài ngày
của một thực tại không cần ai bảo chứng
thực tại xây nhờ dối gian tung hứng
tự huyễn mình đến quên cả lăn tăn
niềm hân hoan cũng là vỏ bọc
khoác lên mình cho đủ một dung nhan

chẳng phải luôn là ngủ mệt mê man
hay căn phòng hoang tàn không xếp dọn
căn bệnh trầm kha, đôi khi thường lựa chọn
mở tiệc mừng những trống rỗng ngộn đầy


Vô tình gặp một bài thơ rất là viral mạng xã hội, hình thức thì bình thường thôi nhưng nội dung thì chắc cũng cần được tiếp lời.

Đây là bản gốc, Depression loves to party too của Michael Tavon.

Hà Nội, 1/2024

cho mình thương bình thường

lúc anh say sưa nhất
là cuộc vui không em
những khóc cười tha thiết
em chưa từng được xem

sao trời không thắp lên
rực rỡ khi mình gặp
lòng không dạo khúc nhạc
nhắc mình đang tương tư

em viết bốn tờ thư
toàn ưu tư phiền muộn
gửi môi hôn luống cuống
lạc mất khi ngược đường

dưới vầng mây ẩm ương
của những ngày hò hẹn
em gục đầu len lén
trên vai anh ráp thô

trong tay anh nứt khô
là tình yêu rón rén
chẳng có lời trìu mến
để biết thương nhường nào

vẫn tên em cuối câu
sau những lần kể chuyện
yêu là câu điều kiện
em đứng ở vế sau

anh thương từ vết đau
em thương bằng hiện hữu
cuộc vui cũng qua mau
lấy gì xoa lòng trĩu
em dành lời mát dịu
cho mình thương, bình thường

Hà Nội, 12/2023

ba năm

người ta hỏi em thấy mình ở đâu
trong vòng ba năm nữa

em mải vui chuyện tầm phào cơm bữa
dại gì đâu mà toan tính dông dài
em đi thêm mỗi nhịp uê oài
là ba năm đã gần hơn một chút

đoạn đường chạy xe hết ba mươi phút
cần ba năm để thuộc từng ổ gà
khi thản nhiên vít ga vun vút
vẫn chừa cho mình một lối ra

đi qua bao nhiêu cuộc ơi à
và bước ra đầy mình ngạo nghễ
có những điều nói ra thì dễ
chỉ cần nhiều năm để biết mình không sai

thêm bao lần lý tưởng miệt mài
xuất phát lại một khởi đầu đã cũ
ba năm cho những đảo điên vần vũ
đến phen này cũng bớt liêu xiêu

mình còn nhiều lần ba năm để yêu
để nhớ nhau khi nghe tim vắng
để ngả đầu mỗi chiều vàng nắng
biết chắc rằng tay còn gọn trong tay

cần ba năm để đến được đây
ba năm nữa, không mong mình trốn chạy

Hà Nội, 12/2023

hát cho anh

khi bàn tay không còn nắm bàn tay khác
lại tìm về một khúc nhạc quen

giai điệu vang lên nơi ngã tư không đèn
nghe tình len trong lòng nao nức
lấp chỗ trống phía sau, mới mươi phút trước
vẫn còn đầy những ríu rít say sưa

ta hát mãi về những đón đưa
mà quên mất lời bình thường giữa đám đông tĩnh lặng
nếu bài ca nào cũng mang dành tặng
còn lại gì gõ nhịp lòng mình?

nhịp phách dồn chân bước đinh ninh
nhạc phát vang, cả khi lòng nghiêng ngả
đoạn đường này có lúc mờ mịt quá
có ai không? hát hộ một câu thôi

mà vui sao, vẫn đồng điệu cất lời
bài hát không phải lúc nào cũng ám mùi khói thuốc
không nhắc nhiều những câu hẹn ước
mà lời nào cũng rạo rực mãi sau

Hà Nội, 11/2023

would you like some chai?

the bubbling milk foam embraces
the soft scent of a new day
my legs curled up under the duvet
hands clasping the rising smoke

the silence of unspoken words
steeped in the chai’s pleasing flow
hassle might face us tomorrow
but for now, still here we sit down

with a spoonful of sweetness
in a cup of no worries
words of love, like an old tale
and chai, a smooth warm hug

smoke swirls around the mug
as do your lips, around mine
we brew tea, and light the cigarette’s glow
as the day gently unfolds

Hà Nội, 10/2023

this piece was originally written in Vietnamese

uống trà nhé?

từ bọt sữa lăn tăn
quyện hương thơm ngày mới
chân cuộn tròn dưới chăn
tay ấp ôm làn khói

những điều chưa kịp nói
đặt trong cốc trà đây
dẫu tất bật hôm mai
còn lúc này – ngồi xuống

còn ngọt ngào đầy muỗng
còn nguyên chén vô tư
lời thương từ lúc xưa
thơm vị trà ấm sực

khói quấn quanh miệng cốc
môi anh quấn lấy em
pha trà, rồi châm thuốc
và ngày lại trôi êm

Hà Nội, 10/2023

biết ơn những thảnh thơi này

cuộc vui không đợi đến cuối tuần
bởi hôm nào cũng là chủ nhật
tay vít ga chẳng lúc phân vân
vòng bánh xe cũng quên ngày tất bật

trên những đoạn đường mông lung nhất
nghe trong lòng vẫn hát khúc tểnh tênh
dù tim mỏi, dù chân bước chênh vênh
dưới ánh sáng của mặt trời méo mó

đổi những lúc sớm khuya lọ mọ
lấy cơn mê man đến giữa ngày
say sưa những buồn vui lỡ cỡ
chẳng đợi ai đo dấu vân tay

dẫu hôm nay thành tựu chẳng đến ngay
chặng phiêu lưu vẫn còn dài trước mắt
lại đi tiếp, khi còn chưa quên mất
lời biết ơn những thảnh thơi này

Hà Nội, 9/2023

chẳng đợi tình yêu viết

báo thức reo từ trong đêm tiệc
chào ngày mới bên kia địa cầu
ngày tất bật và ngày mải miết
đêm cuồng say, đêm trôi tận đến đâu

ta nói mãi những chuyện không hồi kết
cho cuộc vui mới lại từ đầu
đi hết đường xa, rồi mới biết
chẳng lúc nào không ở gần nhau

ta lại về phủi bụi tấm ga nhàu
vươn vai dậy – hết lấm lem mỏi mệt
dẫu không mơ được giấc dài lâu
vẫn thương thế, chẳng đợi tình yêu viết

Hà Nội, 8/2023

in another life, I would love to be your American partner