hết ngày

“ông giời ngả đầu xuống
bà giời ru à ơi”

bốn trăm phút chảy ngược
rơi rớt trên vai người

thành uê oài câu chữ
lả lướt trên ngón tay
một chấm câu rất khẽ
đậu lại nơi tóc bay

màn hình xanh thở dài
nghe nhịp thời gian gõ
nắng kéo tuột màn trời
có gì còn chưa tỏ?

Hà Nội, 8/2025

Leave a comment