kể cả em có ngời rạng nhất
kể cả em hiền dịu nhất trên đời
chưa chắc anh đã nhìn vào mắt
chưa chắc anh mở lời trước nhất
cả khi em hết lòng chân thật
cả khi em cố sức mong chờ
chắc gì anh giữ em thật chặt
nói em có thể thôi đợi bây giờ
anh vẫn một mình trong những giấc mơ
giữa gối chăn không vương hương tóc
bức tường của em, bức tường của anh
xây lên cao bằng những lời thắc mắc
nên em học làm người xinh đẹp nhất
nên em học làm người luôn ân cần
biết đâu em trở thành quan trọng nhất
biết đâu đường dài gần hơn một chút
để anh cũng trở thành người đặc biệt
và em trở thành nơi anh muốn quay về
không còn tường dày ngăn cách ủ ê
và ta mơ một giấc chung duy nhất
khi ta chung một đường với nhau
anh thương em, nhưng lại chẳng nói đâu
có lẽ không phải một mình em biết
không phải mình em rất khó để yêu
rất là khó để được yêu, như em
rất là khó để yêu được, như em
nếu như anh thật lòng muốn biết
thì một lần dám đến mà xem
Hà Nội, 2/2025
–
presenting a flip side to Vũ Thanh Vân’s khó để yêu