không ai

không ai cất lời ca khe khẽ
giấu vào sau chòm tóc mái phất phơ
không ai đang chờ nụ cười trên khoé miệng
ở đằng sau những bờ vai nhấp nhô

không ai sẽ giật mình ngoái lại
cả khi em buột miệng gọi tên
không ai đứng đó với bàn tay vẫy
và mình như chưa từng cách xa thêm

xưa anh nói cả thế giới quay lưng
(chắc thế giới anh không có em ở đó)
giờ những bóng lưng thoáng quen trên phố
không ai gần em hơn anh nơi khói sương

Hà Nội, 12/2024

Leave a comment