có một phút cuối giờ chiều
để cả thế gian đứng lại
nhìn màn trời qua màn hình điện thoại
một màu huy hoàng nhuộm kín những ô vuông
và nắng chiếu dài hơn
dòng người thôi mướt mải
không lo mình trễ nải
vào lúc không có gì vội hơn một bữa cơm chiều
không ai tất bật liêu xiêu
điện thoại không kêu những hồi giục giã
gió và ánh sáng không đổ xô nghiêng ngả
có lúc này để nhìn lại ta
nhìn về những thứ rất xa
mà cứ ngỡ lòng tay mình nắm chặt
Hà Nội, 6/2024