bên ngoài có tiếng rụt rè gõ cửa
là tôi vừa mang háo hức đến đây
thôi thì cười nói, thôi thì thơ ngây
ở yên đấy trong vòng tay khờ dại
biết chẳng có thể nào mãi mãi
đem mật nắng vàng rải kín đời nhau
không ai cần nói ra trước lời đau
vấn với vương, cũng chẳng cần thoái thác
mùa xuân năm ấy qua rồi, lại mùa xuân khác
tôi chẳng ở lâu, có lẽ vì
rồi tháng ngày, rồi người cũng qua đi
mùa xuân này lại thành mùa xuân ấy
ta chọn nhớ ngày mình vui nhất đấy
trong những vẫy vùng rất đỗi mong manh
biết ngày vui là ngày không trở lại
mà có ngày nào mùa xuân chẳng còn xanh
Hà Nội, 3/2024