bạn đi rồi,
cũng không có gì thay đổi
gió trên đầu vẫn thổi
đường Hà Nội vẫn chật ních người
những cuối tuần lôi thôi
tôi vẫn chạy xe ba mươi cây số
hoặc bốn năm mươi cây cũng thế
vì đằng sau đâu còn có ai ngồi
góc cà phê chiều chiều vẫn ghé
latte hôm nay gọi một ly thôi
quán hàng mới có món gì lạ thế
lại đợi người nếm thử cùng tôi
bài ca cũ mèm tôi vẫn bật
hẳn sẽ có người ư ử hát theo
dăm ba câu chuyện đùa nhàn nhạt
vẫn người nghe và mắt cười nheo
mình không là tình yêu vĩ đại
không thiết tha thề hẹn lúc hoa niên
nhưng hoá ra những gì nhớ mãi
là điều bình thường mình nghĩ nó đương nhiên
Hà Nội, 2/2022
–
viết hộ Liên, dù không biết có đúng ý không