không cần nhanh, không cần mạnh
trên thịt da những lấp lánh vui
đua nhau rơi và trượt mình ngã dúi
rồi dụi vào sau áo anh
chậm rãi tan vào đây những mát lành
thương thương lắm,
cất thành lời tha thiết
mưa không biết, còn anh không tiếc
mùa lại sang, mình viết tiếp điều gì?
Hà Nội, 10/2021