(viết tiếp nghe máy đi, vì lúc nào tôi cũng muốn nhấc máy lên gọi cho đúng một người)
điện thoại tút tút
nói là
nhớ anh
ôm một cái,
lại ngon lành
bao nhiêu mệt nhọc hoá thành mây bay
giá mà chỉ một với tay
chạm mùi hương cũ trong ngày ủi an
nhớ thương nào kể mấy lần
bất an cũng chỉ có ngần ấy thôi
đầu dây cất tiếng trả lời
“thôi, không cần gọi,
nhớ rồi,
vẫn đây”
Hà Nội, 8/2021