Tạm biệt

Câu tạm biệt tôi nói ba lần
Một lần, cho vẫy vùng tuổi trẻ
Một lần, cho san sẻ vơi đầy
Một lần, cho sau này, mãi mãi.

Lần đầu tiên,
Mùa hạ năm nào ngơ ngác
Bài ca viết riêng không còn ai hát
Bên ô cửa không còn bóng người chờ
Trang giấy trắng thôi viết vội những dòng thư
Thôi những dại khờ, từ nay tôi sẽ lớn.

Lần tiếp theo,
Thu năm ấy rộn ràng và hối hả
Những dự định, những cái tên có quen, có lạ
Những gương mặt người vội vã lướt ngang
Qua tôi, qua anh, qua ký ức.
Bảy năm tình bạn sẽ thành tình thân
Tìm đến nhau cho vực dậy tinh thần
Những tin nhắn còn ngủ say
Những cuộc gọi hơi men rượu cay
Thương người, người thương, rồi sẽ sẵn sàng bước tiếp.

Lần cuối,
Mình đi cùng nhau đến đây thôi
Một mùa mới, và cuộc đời cũng mới
Sẽ không đi đến cuối đất cùng trời
Nhưng cũng không cung đường nào mang tên hối hận*
Gửi lại tuổi xuân nhành cúc trắng tinh khôi
Mai xa rồi, mong nụ cười luôn ấm áp.

Mối tình đầu tôi tạm biệt ba lần
Một lần để lớn,
Một lần để thương,
Một lần để nhớ.

Hà Nội, 09/2020


*Cung đường mang tên hối hận là reference đến một câu trong bài Make You Feel My Love của Adele, “and on the highway of regrets”. Bài hát này ngày xưa là bài hát của bọn mình. Cũng trùng hợp là, tin nhắn cuối cùng mình gửi cho cậu ấy, cũng chính là câu hát này.

Thế đã nhé, mừng sinh nhật cậu hôm nay.

Leave a comment