hết ý

ngày người ta ngợi ca thơ
chữ nghĩa tôi rơi đâu mất
nằm lặng trong đáy cốc trà
nhạt hơn một điều thường nhật

ngày bạn lẽ ra mừng nhất
tôi cũng chẳng góp lời nào
không câu từ nào xếp đặt
cho những buồn vui lao xao

ngày nào lại thấy cồn cào
để được nói câu dào dạt
gói hộ hết những bao la
thơ lại là điều thường nhật

Hà Nội, 3/2025

anh đã đọc bài thơ mới của em chưa?

em cách bài thơ đúng một nỗi buồn
một giận hờn, hay nôn nao cũng được
bèn thi đua xem cái gì tới trước
những câu từ, hay đùa cợt vô tri

có nhớ em im lặng mấy khi
giả ngu si sau những lời thủng thẳng
chỉ còn trên tóc thơm già mùi nắng
sẽ gửi theo về sau những chuyến đi

dẫu bao lần tặc lưỡi,
ừ thì,
chữ nghĩa vu vơ,
lấy gì mà giữ chặt

còn lại đây – như thường khi – lời nhắc
anh đã đọc bài thơ mới của em chưa?

Brighton, 4/2023

bài thơ tình hôm ấy em không viết

bài thơ tình hôm ấy em không viết
là bất an em tự giấu chính mình
chữ với nghĩa rủ nhau trốn biệt
không xếp hàng chờ nỗi nhớ thành hình

ta đem giấu trong màn đêm tĩnh mịch
điều bình thường chẳng dám nói bao giờ
nghe gì khi tiếng tim thình thịch
nhớ ai nhiều hơn cả ở trong mơ

những bài thơ không viết từ công thức
chuyện đường dài chẳng vạch trước đầu dòng
ta mặc sức thả ý tứ đi rong
đoạn cuối ngoái trông,
làm chấm câu im ắng (!)

mấy chữ em nguệch ngoạc rồi bỏ bẵng
tới một hôm cũng nối lại thành thơ
những lời em nói nghe hay thế
có đến người không, hay lửng lơ?

Brighton, 1/2023

viết về một thành phố

ta có thể viết gì về thành phố?
về đua chen tấp nập người xe
về lần lượt đèn đường nhảy số
hay rộn ràng hối hả hội hè

viết cả về những góc nhỏ vắng hoe
nơi thành phố cất đi điều bí mật
viết về những đoạn đường tẻ ngắt
không ai xem ta tất bật sửa soạn mình

hoặc viết về những bé xíu lung linh
khi thành phố bước vào đêm ngủ
hay lại một đô thị không-bao-giờ-ngủ
ta miệt mài trôi theo những giấc mơ

có thể, hoặc không, thành phố bước vào thơ
ở lại đó hiển nhiên như trước mắt
nhưng nhiều khi trong lòng phố, điều nhớ nhất
là hồi ức về một thành phố khác xa

Brighton, 12/2022

bức ảnh ở bài này không phải ảnh ở Brighton mà mình thích nhất, nhưng ảnh này nói lên chính cái điều mà, khi mình đến một nơi này, mình sẽ lại nhớ về một nơi nào đó khác.
(nhưng vẫn tức vì Popeyes đóng cửa ở Long Biên!)

nghỉ ngơi

cứ ngồi yên đấy thôi
năm mười mười lăm phút
dịu lời hơn một chút
trời cũng nắng quá rồi

thêm những đoạn rong chơi
một giờ, hoặc một buổi
thực ra đâu ai đuổi
lỡ hơi chậm, thì thôi

ước cả khoảng nghỉ ngơi
tính bằng tuần bằng tháng
bớt nhịp tim lo lắng
trước những chặng sẽ-qua

lúc chờ ngày tan ra
không cần phải luôn viết
không cần phải luôn biết
điều kế tiếp là gì

dừng lại thêm một tí
cho minh mẫn kết đơm
uống ly nước mát thơm
cho ngày hè dịu lại

Hà Nội, 5/2022

một tháng rồi mình mới viết thêm một bài thơ. cả việc viết thơ chắc cũng cần nghỉ ngơi, nhỉ.

vài niềm vui nhỏ

lắm khi giữa vạn người dưng
cất cao giọng nói nở bừng tiếng vui
chẳng bằng chỉ chúng mình thôi
tỉ tê ôm ấp những lời dịu êm

nhiều lần ai nấy ngước xem
vinh quang tất cả đều thèm khát đây
chẳng bằng nắm siết bàn tay
hân hoan chiến thắng nhỏ ngày hôm nay

nhiều khi chữ nghĩa dông dài
mải mê kể lể, miệt mài gửi thưa
chẳng bằng một chữ – rất vừa
lấp trong lòng chỗ trống chưa viết gì

dẫu sao, ta có nhau vì
niềm vui xây bởi những gì nhỏ thôi

Hà Nội, 1/2022

tặng các bạn học viên của mình tại MỞ
, lấy cảm hứng từ bài này của Tùng

không có gì để viết

không có gì để viết cả
tôi vẫn đi vào đi ra
từ từ hít thở
hòm thư tôi vẫn mở
miệt mài gửi đi những chữ giống nhau
(gõ và viết, thực ra đâu phải một)

vì tôi vẫn không có gì để viết
người ta ai cũng viết mà
người ta ai cũng biết là
nói điều gì cho say mê tha thiết
biết ngày sau phải làm gì tiếp
còn tôi,
tôi nghĩ tôi không
tôi sẽ đi ngủ thôi
thành phố cũng ngủ yên rồi

mình nhé, mình cũng ngủ đi thôi
tôi cũng không biết viết gì cho mình nữa
tôi còn đang ngần ngừ chọn lựa
ý tứ vần vèo ai đứng bên ai

hay mình đứng đây làm một dấu gạch dài
nối lại cùng tôi những câu từ hỗn độn

Hà Nội, 9/2021

gửi anh

em sẽ viết thư cho anh
mỗi ngày một lá
viết cho anh ngày xanh nắng hạ
viết cho anh hối hả mùa sang
trang nào cũng toàn thương với nhớ ngập tràn
(chắc anh sẽ thấy em sến cực)

hoặc chỉ đôi dòng thơ một ngày cũng được
để anh biết ân cần này là có thực
mình đâu cần phải mơ
bài thơ hai dòng
đen đường hai cốc
mâm cơm hai đôi đũa
đi ra đi vào hai đứa
có đôi

còn ý tứ thì còn viết vậy thôi
anh giữ hộ em, kẻo nhạt lời phai mất

Hà Nội, 8/2021