Thềm nhà

Que kem rớt xuống sàn nhà
Lát sau đã không dấu vết
Quần áo mặc xong vứt ra
Lại trên dây phơi ngăn nắp

Sàn nhà như được hoá phép
Lúc nào cũng tự sạch bong
Bước chân đi nghe kin kít
Mát lành là vuông gạch bông

Những trưa thềm nhà lăn lê
Nét cười ngây ngô như vẽ
Nghe tiếng mẹ đi chợ về
Nắng reo vui cùng lũ trẻ

Hiên nhà hoa giấy xôn xao
Chiều nay ai về qua ngõ
Tiếng người ra ra vào vào
Nhớ quên buồn vui to nhỏ

Cửa nhà có khi rón rén
Ểnh ương hò hẹn sớm khuya
Một bên cửa nhiều bí mật
Thêm tiếng thở dài bên kia

Thềm nhà đã mấy lần xa
Sáu múi giờ (hay hơn thế)
Âu lo tạm khoan kể lể
Ngóng trông xếp gọn va-li

Ai về ai đón ai đi
Cách ngăn cũng là chừng ấy
Cũng chỉ cần dang cánh tay
Nhà khi trở lại vẫn đấy

Thềm nhà của những ngày sau
Có phin cà phê tí tách
Có ai ngồi nghêu ngao hát
Ôm mình vừa một vòng tay

Ôm mình vừa một vòng tay
Biết rồi, ngày dài đã mỏi
Lặng nhìn nhau không cần nói
Bình yên dưới mái hiên này

Hà Nội, 02/2021

The city kisses me

The city kisses me
The way the autumn sunlight kisses my hair
As I cycle through the never-ending streets

The city kisses me
The way each of its corners speaks to my soul
Convincing me to find a corner for myself

The city kisses me
The way the cocktail melts on my lips
Sweet and strong and bitter, slowly, but all at once

The city kisses me
The way I long to be kissed
Sparkling in the night, exploding the silence
Unwinding the body nerves, but entangling the mind
Passion felt, scars marked, memories left behind

The city kisses me
The way you kiss me
And I might come back
For just another kiss in that city

Berlin-Maastricht, 10/2019