đằng đẵng tháng năm
mưa dầm nước lội
nhộn nhạo thanh âm
qua tay như khói
rực rỡ mỏng manh
nhất kỳ, nhất Hội
Hội An – Hà Nội, 10/2025
đằng đẵng tháng năm
mưa dầm nước lội
nhộn nhạo thanh âm
qua tay như khói
rực rỡ mỏng manh
nhất kỳ, nhất Hội
Hội An – Hà Nội, 10/2025
when once lunch pals gather in the grand auditorium
and the tutor waves and smiles from the stage
we laugh at the jokes of the old man on the podium
and grin even wider as we celebrate
when academic stress becomes anxiety about walking the stage
and cameras are no longer for assignments, just for the feed
we did great, and will now turn the page
people will know that we care, as life’s adventures greet
when home becomes just another moldy room for rent
and people continents away become home
across the oceans, love and wisdom are sent
the echoes of laughter find us wherever we may roam
when “let’s meet this weekend” becomes “remember when”
and “see ya tomorrow” becomes “may our paths cross again”
our time here ended right where it was meant
but it’s the company that made it all not vain
Brighton-Hà Nội, 1/2024
em cách bài thơ đúng một nỗi buồn
một giận hờn, hay nôn nao cũng được
bèn thi đua xem cái gì tới trước
những câu từ, hay đùa cợt vô tri
có nhớ em im lặng mấy khi
giả ngu si sau những lời thủng thẳng
chỉ còn trên tóc thơm già mùi nắng
sẽ gửi theo về sau những chuyến đi
dẫu bao lần tặc lưỡi,
ừ thì,
chữ nghĩa vu vơ,
lấy gì mà giữ chặt
còn lại đây – như thường khi – lời nhắc
anh đã đọc bài thơ mới của em chưa?
Brighton, 4/2023
(English version below)
củ hành tây đột biến
khóc lóc trên máy bay
sau mây dần tan biến
cho cơn mơ thôi dài
lặng im khép mi lại
trang sách bỗng ướt nhoà
thời gian trôi đi mãi
về đâu ngày hôm qua?
the mutated onion
crying on the plane
behind the clouds, gradually
my long dream wanes
quietly shut my lids
the words get teary
time keeps ticking away
where are you yesterday?
some people, unfortunately, are like onions. you keep peeling off their layers, trying to figure out their core, crying your eyes out in the process, only to find out they have nothing inside. I hope that all of us, including myself, are, and will find for ourselves, the mutated onions, those who have warm and loving hearts underneath.
–
viết trên máy bay từ Hà Nội đi Amsterdam, 2/2018, sau khi đọc 5 múi giờ, 10 tiếng bay và một cái khép mi
a friend from college recently sent me this reels of a giant onion, saying any time they see onion-related content now, they still think of me and this poem (which was also the first poem I ever read to my college friends).
so that was the excuse I needed to finally do this poetry-dump of pieces I wrote in college on this blog, while procrastinating.
em nhớ mang theo bàn chải đánh răng
và chiếc áo mà em yêu thích nhất
tiền tiết kiệm cũng đem rút hết
rồi mình đi khỏi thị trấn này
bởi nếu không được rộng cánh bay
đời anh sẽ chìm sâu ở đây mãi mãi
anh không sống để chìm sâu mãi mãi
nên ta đi thôi, em ơi
lời dạy Thánh Kinh, anh cũng quên rồi
ta đâu phải sinh ra trong tội lỗi
em nhớ để lại lời nhắn trên giường, dẫu vội
cho mẹ biết rằng em vẫn an toàn
khi bà thức giấc, ngày mới sang
mình hẳn đã đến một tiểu bang nào đó khác
đã chạy xe xuyên qua màn đêm bàng bạc
em à, đi thôi
nếu trên đỉnh đầu không còn mặt trời
đường sá, tàu xe đều tan hoang hết
liệu em có buông xuôi chờ chết
hay vẫn chiến đấu cả khi đoạn kết cận kề?
ngày đó mình cố nhìn ra
cũng chẳng thấy trời xanh trước mắt
phải nhờ bố mẹ cả tiền thuê nhà
hay em lại tảo tần chiu chắt?
nếu mải miết tính toan được mất
bao giờ cho thôi ngột ngạt hẹp hòi
chẳng thể mãi sống đời tẻ nhạt
em ơi em, đi khỏi đây thôi
nếu trên đỉnh đầu không còn mặt trời
xa hoa thị thành cũng tan tành hết
Chúa cũng không thể cứu rỗi anh
em hãy cứ là em đẹp-nhất
hãy chọn chính em, chọn anh, chọn chúng ta
dẫu mình có phải ngủ trên nền đất
Không có nhiều lý do lắm cho việc tại sao tự nhiên lại dịch bài này, nhưng đây là một trải nghiệm dịch thú vị.
Gần đây mỗi lần mọi người hỏi mình nghe gì, mình hay nói là nghe The Lumineers. Sleep On The Floor là một trong những bài mình thuộc nhất và nghe nhiều nhất. Hai năm trước, có hôm mình chống lại cơn buồn ngủ khi đã quá nửa đêm để xem hết cả 25 phút của The Ballad Of Cleopatra. Nhờ thế mà học cách thích cả MV này (chứ không chỉ thích nghe nhạc), và học được nhiều thứ khác.
Brighton, 11/2022
nếu anh hẹn đón em sáu giờ chiều
em sẽ háo hức từ chín, mười giờ sáng
ngày dài xem ra cũng không quá chán
khi đếm đo bằng những đón đưa
em sẽ nói cười suốt bữa ăn trưa
không chê bai ly cà phê nguội
vẫn tíu tít những chuyện không đầu cuối
và mặc cho ý tứ chạy trong đầu
chờ hết ngày xem chừng là hơi lâu
giữa buổi chiều ra soi gương lần nữa
bốn, năm giờ uống xong ly trà sữa
tủm tỉm cười tô lại màu son
nhẩm tính dần những chốn ăn ngon
những góc phố cho mong muốn trẻ con
sắp xếp lại câu chuyện em sẽ kể
hoặc lặng im như mình vẫn luôn luôn
biết đường dài, và người có hơi đông
anh đến lúc sáu giờ hơn một chút
rồi em cũng vẫn chậm sau mấy phút
ngồi tựa đầu lên những bao dung
lạ lùng thay, là những ngóng trông
không hứa trước khi nào được mất
tay ôm vội những niềm vui tản mát
sao trên đầu, lấp lánh trong tim
anh lao đi đến nơi không tìm
em giữ lại câu hỏi từng mong nhất
bởi hôm nay bầu trời trong vắt
và ngày mai, hẳn lại gặp sáu giờ?
Brighton, 10/2022
–
see here for another version of this, in English, video form, and a different POV
bầu trời bữa ấy chia hai
cuộc vui phân nửa, đường dài rẽ đôi
mây vừa tan ở chỗ tôi
bên anh mưa đã ướt đầy bóng lưng
ai làm cho đại hoạ ngưng?
hay ai có thể dửng dưng mấy lời?
dẫu là bước tiếp hay thôi
bình minh ấy cũng qua rồi còn đâu
Hà Nội, 7/2022
đem cất câu nói lạ
ngủ quên dưới bóng cây
dẫu lời gầy như lá
vẫn ôm đầy vòng tay
Nghệ An, 7/2022
–
ngồi ở La Cà tự dưng muốn viết về cái cây
khi em khóc trong thành phố
em biết tựa đầu vào ai?
nỗi buồn hơn mười cây số
len lỏi qua những rộng dài
khi em khóc trên máy bay
nước mắt ngược trời cao vợi
mây trôi ngang tầm tay với
không che được nỗi nhớ gầy
khi em khóc trong vòng tay
của anh thôi, không ai khác
ôm hết không tên man mác
mênh mông trong vòng tay đây
VN7233 (PQ-HN), 4/2022
ngày trời đẹp như ngày hôm nay
không phải ngày nói lời nuối tiếc
ngày nhìn lên thấy trời xanh biếc
nhìn cạnh bên thấy mắt em cười
ngày yên trôi theo những ngủ vùi
và phấp phỏng nỗi vui không biết trước
ngày hân hoan những không tên rạo rực
thản nhiên mừng gió mới rộng lòng
nếu hôm nay nghĩ vẫn chưa xong
câu chuyện ước là không đoạn kết
mai thức giấc lại cùng đi tiếp
rồi ngày nào cũng đẹp cả thôi
Hà Nội, 4/2022