khi em khóc

khi em khóc trong thành phố
em biết tựa đầu vào ai?
nỗi buồn hơn mười cây số
len lỏi qua những rộng dài

khi em khóc trên máy bay
nước mắt ngược trời cao vợi
mây trôi ngang tầm tay với
không che được nỗi nhớ gầy

khi em khóc trong vòng tay
của anh thôi, không ai khác
ôm hết không tên man mác
mênh mông trong vòng tay đây

VN7233 (PQ-HN), 4/2022

nugget ở Thanh Xuân

(nugget ở Thanh Xuân, nhưng là ảnh fries ở Hoàn Kiếm)

rồi đến lúc,
những đợi mong đáp cánh
không biết vành đai đã ngủ hay chưa?
mấy cây cầu (giấy) đứng hơi thừa
và chắc hẳn mặt hồ còn ken sóng

những ô cửa khép hờ – chưa đóng
cất giấu gì sau những đua chen?
còn Thanh Xuân sáng đèn
còn hò hẹn ngày nào gặp lại

món ăn quen vẫn thèm mong mãi
chạy qua Tố Hữu còn thơm
bụi đường dài bết thưa tóc mái
mấy khi tất tả một hôm

quanh quẩn về Nam Từ Liêm
ước gì ở mãi giấc chiêm bao hiền
ăn hết bịch gà viên chiên
đạp ga về tới Long Biên,
thẳng đường

Hà Nội, 2/2022

tháng trước, mình quên mất McD’s Hoàng Đạo Thuý thuộc quận Thanh Xuân

một Hội An vui

ngày sang một buổi an nhàn
tôi an tâm tỉnh một cơn ngủ vùi
gặp ngay một hội-an-vui
bật an tĩnh, và không khui muộn sầu

đi qua hết đoạn thương đau
bất an trả lại đằng sau, qua rồi
an lành một chuyến rong chơi
ủi an quấn quýt những mùi hương quen

không mơ lắm những an yên
chỉ xin giữ lại luyên thuyên qua ngày
an tâm còn có nhau này
ở đây an trú những ngày an vui

Hội An – Hà Nội, 12/2021 – 1/2022

tự nhắc nhở nhau

chỗ nào chưa từng đến
đều là chỗ nên đi
món ăn chưa quen vị
cứ thử thôi, ngại gì

ngày vui hơn một tí
là ngày trôi qua mau
điều mình nhớ thật lâu
đâu là điều biết trước

người mà chưa gặp được
rồi cũng sẽ đến thôi
chỉ nhớ, trong lúc đợi
thương người ở đây rồi

Hà Nội, 11/2021

tặng bạn Tú

ở giữa

ở giữa hai châu lục
một tôi bay lửng lơ
bên nào bùi ngùi nhớ
bên nào không ai chờ

ở giữa những múi giờ
nhiều dở dang chọn lựa
ai được quyền lần lữa
thời gian nào vô biên

ở giữa những câu chuyện
sắm vai gì cho tôi
biết đâu là thân thuộc
qua những giấc chơi vơi

ở giữa anh và tôi
câu hỏi nào để ngỏ
cố cựa mình đổi chỗ
ta kẹt giữa nhiều điều

Maastricht, 10/2019 – Hà Nội, 9/2021

cùng

ngày mình đi cùng nhau
ắt hẳn là ngày rất đẹp
mình thôi nói những điều chật hẹp
(xin nghỉ phép thì cũng đã nộp rồi!)
ngày đẹp trời, cứ phóng đi thôi
đường dài mấy,
cùng nhau,
vẫn là dễ chịu

đi cùng nhau
hết những buổi chiều
cạnh nhau lúc nào cũng thấy như thứ sáu
em sẽ không càu nhàu gắt gỏng
vì một cái email
còn mải mê rong ruổi lêu hêu
và say sưa mấy lời thủ thỉ

ngày nào đó
mình sẽ cùng đi
chuyến du lịch không cầm theo laptop
không liên miên cuộc gọi và hội họp
thật thảnh thơi như đang ở nhà mình

mỗi lần cùng nhau
lòng vui như viên đá rung rinh
trong đáy cốc
đón dòng cà phê mát
lách-tách-tách reo mừng thành điệu nhạc
cơn khát mềm tan
trên môi ngọt ung dung

cứ thản nhiên lặng lẽ đi cùng
đi cho hết những lưng chừng vụng dại

Hà Nội, 6/2021

phố

(viết cho Little May’s)

phố em về, lưng chừng nước lũ
bàn tay anh ấp ủ những cơn mơ
bàn tay phơi phong, quét dọn, kê đồ
bàn tay ấm đón em về ngày ấy

phố ngày sau nắng vẫn lên đầy
vạn niềm may về trong tim an trú
cuộc tình mới giữa lòng phố cũ
cuộc tình ru trong những khung hình

anh cười hiền sau ống kính lặng thinh
bắt được nét tình thơ trong phố
dạo chơi dưới bầu trời thương nhớ
rạng rỡ em, sau những chặng đường xa


mấy mùa giông bão cũng qua
mấy ai ở lại, dựng nhà, xây mơ

Hà Nội, 05/2021

The city kisses me

The city kisses me
The way the autumn sunlight kisses my hair
As I cycle through the never-ending streets

The city kisses me
The way each of its corners speaks to my soul
Convincing me to find a corner for myself

The city kisses me
The way the cocktail melts on my lips
Sweet and strong and bitter, slowly, but all at once

The city kisses me
The way I long to be kissed
Sparkling in the night, exploding the silence
Unwinding the body nerves, but entangling the mind
Passion felt, scars marked, memories left behind

The city kisses me
The way you kiss me
And I might come back
For just another kiss in that city

Berlin-Maastricht, 10/2019