cho một trái tim xa khác (my Vietnamese translation of Another Love lyrics)

anh muốn đưa em đi đó đi đây
để em biết anh còn quan tâm săn sóc
nhưng lại một ngày giá lạnh và cô độc
mà anh chẳng biết đi đâu

những bông thủy tiên trao nhau
kết thành chùm bằng sợi dây xinh xắn
nhưng chúng chẳng tưng bừng nở thắm
chẳng rộ mừng như mùa xuân đã qua

muốn một nụ hôn để giúp em xoá nhoà
tất thảy mọi điều làm em phiền muộn
nhưng lòng anh còn đang bận rộn
chẳng thể nào san sẻ cùng em

và anh muốn thật thà yêu em
muốn được khóc khi lòng buồn nhất
nhưng em ơi nước mắt anh cạn kiệt
cho một cuộc tình đã cũ từ lâu

nếu có ai đó làm em đau
anh ước là người đứng ra bảo vệ
nhưng giá mà hai tay anh có thể
sau bao lần ôm vết thương sâu

anh chỉ còn lời lẽ đục ngầu
văng câu chữ đau hơn cú đấm
ngôn từ sát thương lúc nào cũng thắng
và anh lại nhận phần thua

anh muốn hát riêng cho chúng ta
một khúc ca của riêng mình độc nhất
nhưng anh đã dành cho một trái tim xa khác
mọi lời mà anh viết ra

anh muốn lại được nói yêu thật thà
muốn được khóc cho tình yêu trước mắt
nhưng em ơi nước mắt anh cạn kiệt
cho một cuộc tình đã qua

Hà Nội, 12/2025

làm người tẻ nhạt (my Vietnamese translation of Being boring by Wendy Cope)

nếu hỏi tôi hôm nay có gì mới
tôi đâu biết lấy gì đáp lời
chỉ có cây vườn tôi vẫn xanh tươi
và trận cảm cuối ngày sẽ khỏi
tôi thấy đủ với những gì đang tới
cả anh ta cũng vẫn như mọi khi
vẫn ăn no và ngủ ngáy khì khì
việc ai nấy làm, và chọn là người tẻ nhạt

đau đớn, cuồng say rồi cũng cạn
sau những màn kịch thời nổi loạn ngông cuồng
chẳng có gì xảy ra, tôi xin biết ơn
không tin – không tức, ước gì mãi là như thế
làm một cây bắp cải thật vui thôi nhé
cho hồn cỏ lá bay bổng hát ca
nếu bạn tìm háo hức, có lẽ tránh tôi ra
tôi chỉ muốn tiếp tục làm người tẻ nhạt

chẳng còn muốn đến những cuộc vui không thưởng phạt
tôi đâu còn tìm kiếm một tình nhân
say rồi sưa rồi chuyện phiếm liên miên
thêm ngày hôm sau để mình không xiêu lạc
năm tháng đó, chỉ một người tôi mong nhất
giờ đã có: người yên vị cạnh bên mình
cho tôi an lòng dưới mái nhà xinh
để được mãi là hai người tẻ nhạt

Hà Nội, 9/2025

buổi sáng hôm sau

trong bếp còn vương mùi cháy khét
là món kheer đóng dưới đáy những vệt nâu
hay một thứ gì âm ỉ đã từ lâu
trước cả buổi chiều nháo nhào tìm nguyên liệu

cái nồi cỡ lớn nằm trên bàn gọn ghẽ
không dấu vết, không ngổn ngang, không thức ăn thừa
như thể ta sẽ lại ngồi xuống say sưa
nhấp ngụm trà
và nuốt những lần tự ái

đồ ăn ngon cũng là ngôn ngữ tình yêu?
điều đó là mãi mãi
dẫu không ít lần đổ tràn và vương vãi
ta chẳng yêu bằng ý đẹp lời hay
và nước sốt thịt cũng làm mình bỏng tay

không có người đến dọn dẹp hôm nay
chỉ có tôi chà xát và cọ rửa
món ngon nhớ lâu, nhờ tay người sắp sửa
đòn đau nhớ đời, cũng in vết bàn tay

nhưng cho bữa sáng nay anh muốn ăn trứng ốp
còn tôi muốn giữ mình bận rộn với bất cứ điều gì

Hà Nội, 5/2024

dịch từ bài the morning after

tiệc mừng (my Vietnamese translation of Depression loves to party too)

là người bạn luôn cười sau làn khói
người khởi xướng những tiệc tùng miên man
cuốn mình theo vũ điệu gối chăn
nhìn đêm xuống trong vòng tay xa khác
ngấu nghiến xem cuốn phim không rời mắt
không cần giấc ngủ sâu ru lấy mình
chạy thật xa khỏi ràng buộc thường tình
chẳng ở lâu với giấy tờ nhiệm sở

là thật nhiều cuộc vui cháy rỡ
nhấn chìm mình vào những cơn say
u mê trong ảo ảnh dài ngày
của một thực tại không cần ai bảo chứng
thực tại xây nhờ dối gian tung hứng
tự huyễn mình đến quên cả lăn tăn
niềm hân hoan cũng là vỏ bọc
khoác lên mình cho đủ một dung nhan

chẳng phải luôn là ngủ mệt mê man
hay căn phòng hoang tàn không xếp dọn
căn bệnh trầm kha, đôi khi thường lựa chọn
mở tiệc mừng những trống rỗng ngộn đầy


Vô tình gặp một bài thơ rất là viral mạng xã hội, hình thức thì bình thường thôi nhưng nội dung thì chắc cũng cần được tiếp lời.

Đây là bản gốc, Depression loves to party too của Michael Tavon.

Hà Nội, 1/2024

vĩnh hằng (my Vietnamese translation of Immortality by Clare Harner)

đừng khóc tôi trước mộ phần
tôi đâu đã ngủ giấc ngàn mộng thu

nghìn cơn gió thổi lãng du
là tôi ở đó vi vu giữa trời
trong bông tuyết lấp lánh rơi
trên hạt lúa chín sáng ngời nắng mai
giọt mưa thu đọng trên vai
đều là tôi – suốt những ngày với đêm

sáng mai một buổi rất yên
tôi nâng đôi cánh chim chuyền cành vui
và giữa những giấc ngủ vùi
vầng sao tôi vẫn ạ ời chiếu soi

biết rằng nhớ mãi khôn nguôi
xin đừng khóc ở nơi tôi không nằm

Brighton, 3/2023

convenience store

I spend as little as a fiver
for a bottle of enjoyment
and spend some tasteless banter
for my own amusement

I often come with plans to devour
then bring back an armload of materials
I come, even on days when I’m not sure
what I am having later?

I don’t have to spend plenty
to expect much in return
all this joy kept in frames, neatly
I would take at a swipe of the hand

no poem is sold under the label “instant”
nor love canned for convenience
but standing in front of this overwhelming illusion
doesn’t it look like I still have options?
as long as I don’t choose (to be) the bad person
who splurges half-hearted dalliance
not knowing what to get in exchange for it all

I spend tonight on a paper roll
watching my words glow
smolder, then vaporize

Brighton, 2/2023

this piece was originally written in Vietnamese

ngủ đất (my Vietnamese translation of Sleep On The Floor lyrics)

em nhớ mang theo bàn chải đánh răng
và chiếc áo mà em yêu thích nhất
tiền tiết kiệm cũng đem rút hết
rồi mình đi khỏi thị trấn này
bởi nếu không được rộng cánh bay
đời anh sẽ chìm sâu ở đây mãi mãi
anh không sống để chìm sâu mãi mãi
nên ta đi thôi, em ơi

lời dạy Thánh Kinh, anh cũng quên rồi
ta đâu phải sinh ra trong tội lỗi
em nhớ để lại lời nhắn trên giường, dẫu vội
cho mẹ biết rằng em vẫn an toàn
khi bà thức giấc, ngày mới sang
mình hẳn đã đến một tiểu bang nào đó khác
đã chạy xe xuyên qua màn đêm bàng bạc
em à, đi thôi

nếu trên đỉnh đầu không còn mặt trời
đường sá, tàu xe đều tan hoang hết
liệu em có buông xuôi chờ chết
hay vẫn chiến đấu cả khi đoạn kết cận kề?

ngày đó mình cố nhìn ra
cũng chẳng thấy trời xanh trước mắt
phải nhờ bố mẹ cả tiền thuê nhà
hay em lại tảo tần chiu chắt?
nếu mải miết tính toan được mất
bao giờ cho thôi ngột ngạt hẹp hòi
chẳng thể mãi sống đời tẻ nhạt
em ơi em, đi khỏi đây thôi

nếu trên đỉnh đầu không còn mặt trời
xa hoa thị thành cũng tan tành hết
Chúa cũng không thể cứu rỗi anh
em hãy cứ là em đẹp-nhất

hãy chọn chính em, chọn anh, chọn chúng ta
dẫu mình có phải ngủ trên nền đất


Không có nhiều lý do lắm cho việc tại sao tự nhiên lại dịch bài này, nhưng đây là một trải nghiệm dịch thú vị.

Gần đây mỗi lần mọi người hỏi mình nghe gì, mình hay nói là nghe The Lumineers. Sleep On The Floor là một trong những bài mình thuộc nhất và nghe nhiều nhất. Hai năm trước, có hôm mình chống lại cơn buồn ngủ khi đã quá nửa đêm để xem hết cả 25 phút của The Ballad Of Cleopatra. Nhờ thế mà học cách thích cả MV này (chứ không chỉ thích nghe nhạc), và học được nhiều thứ khác.

Brighton, 11/2022

nhờ có em

niềm vui này nhờ em hết
mỗi khi có em gần bên
đến bây giờ anh mới biết
bình yên trong nụ cười em

cũng nhờ em, là nét đẹp
anh không tự thấy bao giờ
nhất là khi đưa tay sờ
thấy mũi to kinh khủng khiếp

nhờ em mà anh đặc biệt
có trời mới biết bấy lâu
anh vẫn thường hay ao ước
được là đặc biệt của nhau

em cho anh biết tình yêu
đặt vào tim anh vừa vặn
được yêu em, ôi chắc hẳn
điều tuyệt vời nhất anh từng

em làm anh thấy dễ thương
dẫu biết thương đâu hề dễ
thật dễ thương, khi có thể
dễ thương với người anh thương


Đây là bản dịch của lyrics bài hát ở phần cuối truyện All The Bright Places (Jennifer Niven). Đọc truyện đến phần này, hay xem phim đến đoạn cuối (dù tiếc là trên phim không có bài hát này), mình đều khóc. ATBP, cả phim và truyện, cho mình những cảm xúc rất đặc biệt. Mình dịch bài này theo một cách mình nghĩ là phù hợp với nhân vật, và với những cảm nhận của mình cả khi đọc/xem, và xoay quanh ATBP nói chung.

Bản gốc thì đây:

You make me happy,
Whenever you’re around I’m safe inside your smile,

You make me handsome,
Whenever I feel my nose just seems a bit too round,

You make me special,
and God knows I’ve longed to be that kind of guy to have around,

You make me love you,
And that could be the greatest thing my heart was ever fit to do,

You make me lovely,
and it’s so lovely to be lovely to the one I love.

To all the Finches that we know and adore
Hà Nội, 9/2021

dở dang

(Bài này mình viết tiếng Anh trước, bài tiếng Anh ở đây.)

đâu chỉ hôn ở trên giường
còn cần tay nắm trên đường hát vang
mùi hương người cứ toả lan
quấn quanh tôi,
ngỡ nồng nàn nước hoa

yêu đương,
vốn chẳng phải là
phục trang xúng xính điệu đà cho ai
nhãn mác xin cởi bên ngoài
vào đây chỉ có thân này cùng nhau

thịt da dẫu có phai nhầu
tên người tôi sẽ khắc sâu góc này
còn người,
ở trên cánh tay
có khâu một trái tim này vẹn nguyên?

bài thơ dang dở nằm yên
khi ta nằm xuống hồn nhiên mơ màng
người say rượu, say khói nồng
tôi say ý nghĩ
đợi mong bên người.

Hà Nội, 01/2021

My Vietnamese translation of the poem from Someone Great

“Câu tạm biệt em nói trên môi
Anh biết đây là đêm cuối bên nhau mà thôi”
Đặt thêm một nụ hôn cuối,
Rồi em sẽ rời đi
Và có lẽ, cho em cùng anh thêm một bữa sáng, một bữa trưa, một bữa tối
No bụng, ấm lòng, thế là mình chia xa
Nhưng giữa những bữa ăn, anh có muốn hai ta
Cùng nằm xuống cạnh nhau thêm lần nữa?
Em gối đầu lên ngực anh, thời gian đứng lại bên ô cửa
Thêm một khoảnh khắc kéo dài
Hy vọng rằng nếu những “một lần” cứ cộng dồn lên mãi
Chúng sẽ dài bằng cả một đời.

Nhưng anh ơi, điều đó không có thật
Không còn có “thêm một lần” nào nữa cho ta
Em gặp anh khi mọi thứ đều vui và mới lạ
Thật nhiều những khả năng bất tận mở ra
Và chúng vẫn như vậy
Cho anh,
Cho em
Nhưng không còn cho chúng ta được nữa
Đâu đó giữa những tháng năm ngược xuôi hối hả
Chúng ta trôi về những phía không nhau
Và ta lớn.

Khi một thứ bị vỡ,
Nếu các mảnh đủ to, mình sẽ hàn gắn và sửa chữa
Chỉ tiếc rằng, đôi khi, mọi thứ không vỡ
Chúng
vụn
nát
tan
tành.
Nhưng chỉ cần tia sáng rọi qua,
Mảnh vỡ ấy sẽ ánh lên lấp lánh
Trong khoảnh khắc những mảnh vỡ đón nắng chiếu vào
Em sẽ nhớ mọi thứ đã từng lung linh đến thế
Và chúng vẫn sẽ luôn đẹp biết bao
Bởi đó đã từng là chúng ta
Và cùng nhau ta đã là những diệu kỳ
Mãi mãi.


Dịch thơ, nhất là thơ không phải của mình, lúc nào cũng là một việc rất khó. Đến cái tiêu đề mình còn không biết phải dịch thế nào?! (dù thực ra bài thơ này vốn không có tên).

Video đoạn đọc thơ ở đây

Dù sao thì, đây là một bài thơ mình rất mê, từ một bộ phim mình cũng rất mê (yes I’m a sucker for romcoms). Không hiểu sao tự nhiên lại đi dịch một bài thơ từ cách đây hơn 1 năm, lại còn là bài thơ chia tay. Bài này buồn, nhưng cho mình một cảm giác buồn rất… tích cực.

Cảm ơn những người tuyệt vời, những “someone great”, và những diệu kỳ trong đời mình.

Hà Nội, 12/2020