cuối chiều ở thành phố mình

nhiều giờ sau tay lái mỗi ngày
chắc hẳn sẽ làm mình thấy mệt
bụi bặm lẫn với mồ hôi bê bết
áo quần chẳng thiết phơi phong
dễ hiểu thôi, nếu chỉ muốn trốn trong phòng
bao ước mong cũng đành mang cất giấu

(thế nên,
mặc vết thương đau
cảm ơn vì vẫn cùng nhau ra ngoài)

hoàng hôn chiều nay
chẳng thể do tay mình tự vẽ
những rực hồng đẹp đẽ
là lời kể, lâu rồi, của nhân gian
bởi ai chẳng mong
đoạn kết vẹn tròn viên mãn
chẳng hạn, giơ ống kính lên
có thấy gương mặt quen ở đó?
hay chỉ nghe lá cuốn tung theo gió
xốn xang lòng

và rất mong,
có thể nào
cùng thu xếp lại ồn ào ngổn ngang

dọn nhà, dọn phòng,
dọn đời, dọn lòng

chỉ chừa lại chút viển vông
giữ nhau ở lại, giữa đông đúc người

Hà Nội, 5/2021
(Viết vào ngày sinh nhật 22 tuổi)

ngược

anh vút đi theo gió
em bé nhỏ yên sau
anh đến giữa ồn ào
em thì thào thắc mắc

anh lắc lư theo nhạc
em ngơ ngác nghiêng đầu
anh mê mải đêm thâu
em mong mau trời sáng

anh cười không thấy nắng
em cười – nắng là anh
tim anh vòm lá xanh
em dạo quanh tìm chỗ

anh chưa từng nói nhớ
em chỉ sợ sẽ quên
anh chẳng hứa êm đềm
em dài thêm ao ước

giá như em biết được
trong đầu anh nghĩ gì
giá anh đừng rời đi
trước khi mình hạnh phúc

Hà Nội, 10/2020 – 04/2021

những hôm trời nồm

Hà Nội những ngày trời vẫn chưa khô
mi mắt em cũng còn chưa thôi ướt
đau thương này vốn không đong đếm được
thì thôi mình đừng toan tính thiệt hơn

đón em về kẻo mưa ướt đường trơn
cà phê thơm thơm tay anh ấp ủ
giá muộn phiền chỉ là điều đã cũ
chầm chậm tan theo ngọt đắng trên môi

cái hôn nào còn nhuốm vị chia phôi
tay nắm nào không là điều nuối tiếc
ấp ôm nào cũng vòng tay ghì siết
gặp gỡ mấy khi lần cuối mất rồi

nếu ngày mai giông tố kéo ngang trời
hay là mình tắm mưa cùng nhau nhé
hoặc có thể ngồi hát ca khe khẽ
và ủ ê, rồi cũng đến, đương nhiên

Hà Nội, 04/2021

dở dang

(Bài này mình viết tiếng Anh trước, bài tiếng Anh ở đây.)

đâu chỉ hôn ở trên giường
còn cần tay nắm trên đường hát vang
mùi hương người cứ toả lan
quấn quanh tôi,
ngỡ nồng nàn nước hoa

yêu đương,
vốn chẳng phải là
phục trang xúng xính điệu đà cho ai
nhãn mác xin cởi bên ngoài
vào đây chỉ có thân này cùng nhau

thịt da dẫu có phai nhầu
tên người tôi sẽ khắc sâu góc này
còn người,
ở trên cánh tay
có khâu một trái tim này vẹn nguyên?

bài thơ dang dở nằm yên
khi ta nằm xuống hồn nhiên mơ màng
người say rượu, say khói nồng
tôi say ý nghĩ
đợi mong bên người.

Hà Nội, 01/2021

nhìn này

(ảnh VTH chụp, thơ tặng VTH, ý tưởng của VTH nốt)

Nhìn sang trái,
thấy ngổn ngang bàn giấy
Liếc sang phải,
nghe cất tiếng thở dài
Rời văn phòng tối nay,
nhìn trên đường
chỉ toàn nhàu phai mỏi mệt

Nhìn quanh mình không còn chỗ lách
“Nhìn quanh lần cuối rừng thay lá ngậm ngùi”?
Nhìn trong đầu toàn suy nghĩ tối thui
len chật cứng như người xe giữa phố

Nhìn phía trước,
kế hoạch tương lai nhiều chỗ hở
Nhưng phía trước,
còn bất tận ước mơ an trú thảnh thơi

Ngước nhìn lên,
sẽ thấy mây trời
thấy sáng trong và rộng dài khao khát
Nhìn lên ban công ngập sắc hoa, tiếng hát
nghe tim mình thu thập một khúc ca

Này,
cứ mải nhìn đâu xa
nhìn qua tóc mái loà xoà
vén hộ những sợi vương
nhắc nhau nhìn ngay bên cạnh

Chẳng cần nhìn những đảo điên chóng vánh
quay sang nhau,
nhìn vào mắt thật sâu
Nhìn dọc ngang nếu có thấy u sầu
thì vẫn nhớ
có người khép chân cho mình gối đầu
và ủ rũ,
vẫn còn nhau kề cạnh.

Hà Nội, 01/2021

Unfinished

Let’s kiss
outside of the bedroom.
Let’s hold hands in public
and I’ll wear your smell like it’s perfume.

What we have is not a costume
to occasionally put on and show off.
So strip down all the labels and the acts,
stand up naked in front of each other.
I’ll write your name on my skin
and you can wear my heart on your sleeve.

I’ll try to finish this poem
as we lie in bed, under the influence
you, of alcohol and substance
and me, of the substantial thought of us.

Hà Nội, 12/2020

Sẵn sàng (?)

Em đã sẵn sàng chưa?
cho khởi đầu mới, thêm lần nữa
sẵn sàng cho căn nhà mở cửa
sớm mai có thêm người ghé qua
(dù người ta vẫn có thể bước ra khi họ muốn).

Đã sẵn sàng cho tin nhắn “em ăn cơm chưa?”,
và chiếc điện thoại liên tục rung ở văn phòng
hay cả khi em đang say giấc ngủ?
Em đã dọn xong những vấn vương ngày cũ,
đã gom đủ nhẫn nại và quan tâm?
Em có sẵn sàng trước những lỗi lầm
trừng phạt hay thứ tha,
cũng ở em sẵn sàng đưa ra quyết định.

Và mong em sẵn sàng
cho những muộn phiền suy nghĩ
cho những tổn thương chưa từng nếm qua mùi vị
vì yêu là sẽ thương
vì người em yêu nhất
cũng là người dễ làm tổn thương em nhất.

Nếu em chưa sẵn sàng,
hãy cứ yên vui với những bận tâm thường nhật,
tiếp tục soạn sửa cho những ngày tất bật
(và cả những buổi nhàn tênh)
dù có những lúc chênh vênh,
dù có đôi khi mỏi mệt.

Rồi biết đâu một sáng mai, bất chợt
sẽ có ai đó bước vào
khép lại cánh cửa phía sau
và lần này người ta sẽ ở lại
kể cả khi em chưa sẵn sàng.

Hà Nội, 11/2020