vài niềm vui nhỏ

lắm khi giữa vạn người dưng
cất cao giọng nói nở bừng tiếng vui
chẳng bằng chỉ chúng mình thôi
tỉ tê ôm ấp những lời dịu êm

nhiều lần ai nấy ngước xem
vinh quang tất cả đều thèm khát đây
chẳng bằng nắm siết bàn tay
hân hoan chiến thắng nhỏ ngày hôm nay

nhiều khi chữ nghĩa dông dài
mải mê kể lể, miệt mài gửi thưa
chẳng bằng một chữ – rất vừa
lấp trong lòng chỗ trống chưa viết gì

dẫu sao, ta có nhau vì
niềm vui xây bởi những gì nhỏ thôi

Hà Nội, 1/2022

tặng các bạn học viên của mình tại MỞ
, lấy cảm hứng từ bài này của Tùng

mãi mãi

mãi mãi thì là bao lâu?
hay chỉ bằng cái gật đầu
hôm nay cho ngày sau mãi
rung hoài những nhịp xôn xao

và rung những nhịp lao đao
đôi lần lỡ làng nóng vội
vài lời đợi mong mãi mãi
cũng là nước chảy mây trôi

mãi mãi anh, mãi mãi tôi
u ơ mãi lời ngây dại
những điều mà mình giữ lại
vẫn còn mãi ở đây thôi

Hà Tĩnh – Hà Nội, 12/2021

hai mươi

hai mươi cột đèn
phố đã thắp mỗi lần anh đến
để anh đi cẩn thận
đừng va vào những lỡ làng

hai mươi cây xăng
rót đầy lại sau ngổn ngang chiều muộn
mình còn bao lần hoàng hôn
còn mấy bận em má hồng thỏ thẻ

hai mươi ngã rẽ
chú công an ơi, đừng bắt tôi đấy nhé
bọn tôi đi chậm mà
nào đã kịp cướp trái tim nhau

hai mươi cây cầu
em nhớ lấy, nhịp nào lên xuống
nước chảy xuôi, dòng người lao ngược
em có còn nao nức
đón mặt trời đi về*

hai mươi năm, có lẻ
những đoạn đường, có lẽ
lần đầu tiên không kể bao nhiêu cây số dài
không tính bằng giờ giấc sớm mai

mà đếm theo những cột đèn soi lối
đếm ngã tư chờ đợi
đếm cung đường không vội
đếm hàng quán thảnh thơi
đếm hò hẹn rong chơi
đếm bồi hồi rộn rã
đếm những ngày đi qua hai mươi tất tả
đếm những ngày hai ta


*lời bài hát của Thành Luke, mà mình cũng mong được đi nhiều lần hai mươi nữa, để có được những điều trong bài hát này

Hà Nội, 10/2021

vẫn còn chứ

người ta cười với em
nụ cười chỉ còn trong ảnh
cái nắm tay từng là kiêu hãnh
giờ cũng thành mây khói thế thôi

người ta đi mất rồi
đến tận đâu
lửng lơ trôi
không ai biết
ai xót xa và ai thương tiếc
ai mặc nhiên xa cách cũng thường

người ta yêu, người ta thương
muôn dặm đường vẫn trở về ngày cũ
ai vẫn nhớ khi đã say giấc ngủ
vẫn mùa thu
những chuyến đi xa

người ta không biết em khóc oà
trước ảo ảnh hôm qua – ngày tới
dẫu chơi vơi là điều tiên đoán được
và hoang mang,
thường đến trước thảnh thơi

thì mình ơi,
đi tới đây rồi
trong lòng còn chừa chỗ cho chộn rộn
vẫn có hôm nay cho mình từ tốn
em mong mình còn
nhiều hơn chỉ một nụ cười

Hà Nội, 10/2021

the last thing I wanna see when crying in fear of losing you is an old picture with my deceased ex

không có gì để viết

không có gì để viết cả
tôi vẫn đi vào đi ra
từ từ hít thở
hòm thư tôi vẫn mở
miệt mài gửi đi những chữ giống nhau
(gõ và viết, thực ra đâu phải một)

vì tôi vẫn không có gì để viết
người ta ai cũng viết mà
người ta ai cũng biết là
nói điều gì cho say mê tha thiết
biết ngày sau phải làm gì tiếp
còn tôi,
tôi nghĩ tôi không
tôi sẽ đi ngủ thôi
thành phố cũng ngủ yên rồi

mình nhé, mình cũng ngủ đi thôi
tôi cũng không biết viết gì cho mình nữa
tôi còn đang ngần ngừ chọn lựa
ý tứ vần vèo ai đứng bên ai

hay mình đứng đây làm một dấu gạch dài
nối lại cùng tôi những câu từ hỗn độn

Hà Nội, 9/2021

ở giữa

ở giữa hai châu lục
một tôi bay lửng lơ
bên nào bùi ngùi nhớ
bên nào không ai chờ

ở giữa những múi giờ
nhiều dở dang chọn lựa
ai được quyền lần lữa
thời gian nào vô biên

ở giữa những câu chuyện
sắm vai gì cho tôi
biết đâu là thân thuộc
qua những giấc chơi vơi

ở giữa anh và tôi
câu hỏi nào để ngỏ
cố cựa mình đổi chỗ
ta kẹt giữa nhiều điều

Maastricht, 10/2019 – Hà Nội, 9/2021

bạn ngồi yên vì điều gì?

một cuốn sách hay
một khay bánh mới
một ngày đang tới
ngồi xuống đây chơi

hay việc chưa vơi?
deadline vô kể?
có cà phê rồi
cứ ngồi yên nhé!

lắng lo, dẫu bé
ngẩn ngơ một ngày
và may mắn lắm
an yên một đời

bật một trò chơi
châm một điếu thuốc
cơn mưa trút nước
lại ngồi yên nghe

mong sớm mai sẽ
ngồi yên xe mình
ngồi yên nghe kể
một câu chuyện tình

ai nào toan tính
may được thảnh thơi
còn yên-ngồi được
thì ngồi yên thôi

Hà Nội, 8/2021
(viết trong những ngày giãn cách xã hội
)

bận

hôm nay không hẹn được
chắc là bạn bận rồi
dù trong phòng quanh quẩn
thì cũng là bận thôi

bận một hơi hít sâu
và thở ra đều đặn
bận ngồi cho ngay ngắn
cố gắng không gục đầu

ngủ thật lâu một đêm
êm đềm không mộng mị
dịu lại những suy nghĩ
thế cũng là bận mà!

bận đi vào đi ra
ăn đủ ngày ba bữa
với tay mở cánh cửa
thấy trời nay đẹp hơn

bận bỏ qua cô đơn
tạo cuộc hẹn ngày mới.

tôi thì vẫn luôn rỗi
chỉ bận thương bạn thôi!

Hà Nội, 6/2021

hơn mọi khi

có những ngày rầu lòng hơn mọi khi
nêm nếm mấy vẫn thấy mình vô vị
chỉ mong giấc say sưa không mộng mị
tay nắm tay và không nghĩ ngợi gì

có những ngày nhớ anh hơn mọi khi
bài nhạc quen bật to lên một tí
vờ như vẫn ôm ấp và thầm thì
vài ước muốn nép trong lòng giản dị

Hà Nội, 6/2021