để lại cho người mình thương

phải để lại cho người mình thương
một khoảng trời thành thật
nào ai muốn cô đơn với điều bí mật
chót lưỡi đầu môi cũng nói hết hôm nay

để lại nỗi nhớ dài ngày
để lại tay chai tim xước
để lại bàn tay ôm khói thuốc
mấy bài nhạc không nghe cũng thuộc nằm lòng

để lại dòng tin nhắn,
mệt hông?
để lòng biết ơn cho những gì nhận được
để dở dang chừa chỗ cho mong ước
mấy nỗi tin hin gửi lại một vạn điều

để lại cho người thương ly trà chiều
chừa lối đi đến quán ăn yêu thích
để lại những buổi trưa nằm im thít
giờ cuộn mình thêm một không-nhau

để lại trăm điều ta đã cùng nhau
thêm trăm điều ngày sau đi tiếp
để dành lại bài thơ chưa viết
(nếu vẫn viết về nhau, ôi may!)

nếu để lại (được) hết,
cũng hay
gói tinh tươm trong ngày-mong-nhất

Hà Nội, 9/2022

học yêu

không ai dạy mình cách ở bên nhau
không sách vở nào để trọn đời theo học
nếu trả lời sai, hẳn em vẫn khóc
dù cuộc thi đua đôi khi chỉ mỗi mình

không chữ nghĩa nào đáp lại sự lặng thinh
không phép tính cho những điều vô giá
ai cần đâu điệu cười giả lả
sân khấu từ lâu thôi đã sáng đèn

ôi yêu đương, chẳng ai phát giấy khen
không điểm chuyên cần, không học bù ngày cũ
cố chậm lại một hơi hít thở
đáp án cũng không hiện rõ trong đầu

học hơi lâu, và chắc có hơi đần
em cần mẫn, chẳng mong ngày tốt nghiệp

Hà Nội, 8/2022

một nửa bình minh

bầu trời bữa ấy chia hai
cuộc vui phân nửa, đường dài rẽ đôi

mây vừa tan ở chỗ tôi
bên anh mưa đã ướt đầy bóng lưng

ai làm cho đại hoạ ngưng?
hay ai có thể dửng dưng mấy lời?

dẫu là bước tiếp hay thôi
bình minh ấy cũng qua rồi còn đâu

Hà Nội, 7/2022

ước

ước gì quán vắng hơn một tí
và nếp nhăn trên trán giãn ra
điều duy nhất em cần suy nghĩ
là khi nào góc phố đơm hoa

ước chân đi, dẫu đường muôn ngả
không chùng chình lung lạc rẽ xiên
và lòng dạ dù đôi khi nhỏ hẹp
thấy xung quanh ai nấy vẫn hồn nhiên

ước cho lời thơm thảo còn nguyên
tay vuốt mềm gỡ bung sầu kín
cho cơn khóc oà ra thành tiếng
dốc cạn lòng cũng chẳng sợ mất nhau

ước gì muôn vạn ngày sau
chẳng cần nữa dăm ba câu ước nhỏ

Quảng Bình – Hà Nội, 6/2022

nghỉ ngơi

cứ ngồi yên đấy thôi
năm mười mười lăm phút
dịu lời hơn một chút
trời cũng nắng quá rồi

thêm những đoạn rong chơi
một giờ, hoặc một buổi
thực ra đâu ai đuổi
lỡ hơi chậm, thì thôi

ước cả khoảng nghỉ ngơi
tính bằng tuần bằng tháng
bớt nhịp tim lo lắng
trước những chặng sẽ-qua

lúc chờ ngày tan ra
không cần phải luôn viết
không cần phải luôn biết
điều kế tiếp là gì

dừng lại thêm một tí
cho minh mẫn kết đơm
uống ly nước mát thơm
cho ngày hè dịu lại

Hà Nội, 5/2022

một tháng rồi mình mới viết thêm một bài thơ. cả việc viết thơ chắc cũng cần nghỉ ngơi, nhỉ.

khi em khóc

khi em khóc trong thành phố
em biết tựa đầu vào ai?
nỗi buồn hơn mười cây số
len lỏi qua những rộng dài

khi em khóc trên máy bay
nước mắt ngược trời cao vợi
mây trôi ngang tầm tay với
không che được nỗi nhớ gầy

khi em khóc trong vòng tay
của anh thôi, không ai khác
ôm hết không tên man mác
mênh mông trong vòng tay đây

VN7233 (PQ-HN), 4/2022

tháng Tư

tháng Tư vừa gõ cửa
qua mấy hàng nắng xiên
chuyến đi dài liên miên
đợi em về mọi bữa

màu mây không buồn nữa
suy tư cũng rộn ràng
nồng nhiệt từng lần lữa
giờ cũng thôi ngại ngần

trời dẫu còn đỏng đảnh
em dẫu còn mông lung
bên kia cơn mưa lạnh
nắng góp bài vui chung

và rạng rỡ nở bừng
và ngọt lành hoa trái
ai tháng Tư đã từng
vẫn trôi ngày êm ái

anh sẽ luôn vững chãi
em sẽ luôn ngả đầu
không lời nào nặng mãi
cả khi tim đã nhàu

Hà Nội, 4/2022

trời đêm mơ tôi

nằm yên nhé, nghe trời
mưa rơi hay nắng đổ
âm u hay rạng rỡ
vẫn bốn mùa cạnh bên

nằm yên nhé, nghe đêm
có tay mềm vuốt tóc
chưa kịp nguôi cơn khóc
lại một ngày ngẩn ngơ

nằm yên nhé, nghe mơ
một giấc êm êm thở
mơ xa bằng nỗi nhớ
mơ gần như mắt môi

nằm yên nhé, nghe tôi
dẫu không lời nồng nhiệt
còn chút nào tha thiết
cho em cất trong tay

Hà Nội, 4/2022

chuyện

chuyện cỏn con bằng đúng cọng rau thơm
chuyện mênh mông gió tháng ba xao xác
viên đá mơ trong ly nước mát
tiếng ai đó hát
câu gì vui vui

sớm hôm nay tay nắm có xa xôi
hay chuyện đời nhắc nhớ điều chưa biết
câu kể còn nghe lời tha thiết
ngước nhìn lên vẫn thấy rung rinh

ai ngồi nghe chuyện mình
nghe nhịp thở nối nhau đều đặn

Hà Nội, 3/2022

nếu một ngày mình không làm bạn nữa

bạn đi rồi,
cũng không có gì thay đổi
gió trên đầu vẫn thổi
đường Hà Nội vẫn chật ních người

những cuối tuần lôi thôi
tôi vẫn chạy xe ba mươi cây số
hoặc bốn năm mươi cây cũng thế
vì đằng sau đâu còn có ai ngồi

góc cà phê chiều chiều vẫn ghé
latte hôm nay gọi một ly thôi
quán hàng mới có món gì lạ thế
lại đợi người nếm thử cùng tôi

bài ca cũ mèm tôi vẫn bật
hẳn sẽ có người ư ử hát theo
dăm ba câu chuyện đùa nhàn nhạt
vẫn người nghe và mắt cười nheo

mình không là tình yêu vĩ đại
không thiết tha thề hẹn lúc hoa niên
nhưng hoá ra những gì nhớ mãi
là điều bình thường mình nghĩ nó đương nhiên

Hà Nội, 2/2022

viết hộ Liên, dù không biết có đúng ý không