Stranger from the Internet

I’m just a stranger from the Internet
Who lives 1.8 kilometers away
Who shows up at your door like an uninvited guest
And feeds you strange food every other day

I’m just a stranger from the Internet
Who messes up your sleeping schedule
Who occupies half of your bed
After a ride that wastes your fuel

I’m just a stranger from the Internet
Who loves your crinkling eyes as you grin
Who randomly throws your name into every chitchat
Then cries my eyes out when I’m left on seen

I’m just a stranger from the Internet
Who finds you so achingly familiar
So gentle and mellow, the bestest of the best
Even potential, mayhaps, of being a keeper

So tell me, stranger from the Internet
Can you just stop being a stranger?
But if that is too much of a request
You will still be my favorite one ever.

Maastricht, 1/2019

the breakup poem that took me so many tears

1967

An early summer day, a 9-year-old boy fishing with his tabby
When suddenly the sky fell down, rumbling and shaky
The boy found himself at the bottom of the pond
With shattered pieces of houses, trunks, and his tabby.

The same summer day, 200 kilometers away
A calico cat basking peacefully in the sun rays
Purring with the cry of a newborn baby girl
In a house of warmth, tranquility and grace.

Fast forward through time and through space
Through warfare and hardships, through up-and-down days
The boy and the girl have found their way together
For their own kitty cat that is growing up today.

Maastricht, 10/2018

written for my poetry class in college

river of life

I dissolve into the stream,
a shifting, transient, smoke-like dream,
no swimming, no treading, just flow,
how did I get here? I do not know

the current may go either way
it still pulls me in for kisses and embrace
where I’ll end up, I cannot say,
but in the stream, I know I’ll stay

I glance up and behold the ocean
behind me, the river’s in motion
looking upstream, I seek to find,
the reason for the stream’s somber mind

Brighton, 2/2023

as part of the River of Life exercise
this piece was also written in Vietnamese

bài thơ tình hôm ấy em không viết

bài thơ tình hôm ấy em không viết
là bất an em tự giấu chính mình
chữ với nghĩa rủ nhau trốn biệt
không xếp hàng chờ nỗi nhớ thành hình

ta đem giấu trong màn đêm tĩnh mịch
điều bình thường chẳng dám nói bao giờ
nghe gì khi tiếng tim thình thịch
nhớ ai nhiều hơn cả ở trong mơ

những bài thơ không viết từ công thức
chuyện đường dài chẳng vạch trước đầu dòng
ta mặc sức thả ý tứ đi rong
đoạn cuối ngoái trông,
làm chấm câu im ắng (!)

mấy chữ em nguệch ngoạc rồi bỏ bẵng
tới một hôm cũng nối lại thành thơ
những lời em nói nghe hay thế
có đến người không, hay lửng lơ?

Brighton, 1/2023

thư tình 03

anh bước vào đêm với dòng tin nhắn
em cứ yêu người mà em vẫn yêu

em hẳn không biết hết mọi điều
anh say kể những tháng ngày mải miết
nhưng em biết tìm những điều đã viết
như vẫn nghe anh câu chuyện rù rì

để em vẫn là người không-biết-chia-ly
người bao dung và không hằn học
một người gửi thơ cho anh đọc
những câu thơ tự em sẽ nâng niu

thứ mà em gọi là tình yêu
chẳng có gì nhiều mà lấy ra bảo đảm
chỉ biết thương cho hết hôm nay
dẫu không biết có nhau lâu hay tạm

mai anh thức dậy, vẫn biết rằng chắc chắn
em cứ yêu người mà em vẫn yêu

Brighton, 1/2023

bài thơ mừng thọ số 3, năm nay muộn hẳn 1 tuần

viết về một thành phố

ta có thể viết gì về thành phố?
về đua chen tấp nập người xe
về lần lượt đèn đường nhảy số
hay rộn ràng hối hả hội hè

viết cả về những góc nhỏ vắng hoe
nơi thành phố cất đi điều bí mật
viết về những đoạn đường tẻ ngắt
không ai xem ta tất bật sửa soạn mình

hoặc viết về những bé xíu lung linh
khi thành phố bước vào đêm ngủ
hay lại một đô thị không-bao-giờ-ngủ
ta miệt mài trôi theo những giấc mơ

có thể, hoặc không, thành phố bước vào thơ
ở lại đó hiển nhiên như trước mắt
nhưng nhiều khi trong lòng phố, điều nhớ nhất
là hồi ức về một thành phố khác xa

Brighton, 12/2022

bức ảnh ở bài này không phải ảnh ở Brighton mà mình thích nhất, nhưng ảnh này nói lên chính cái điều mà, khi mình đến một nơi này, mình sẽ lại nhớ về một nơi nào đó khác.
(nhưng vẫn tức vì Popeyes đóng cửa ở Long Biên!)

mình

thực ra em cũng mong
rằng mình sẽ biết thừa nhận
là đôi khi mình cũng thấy lạnh
và cần nhiều hơn một cái ôm

rồi sẽ có những hôm
một ngày chỉ ăn hai bữa
nếu cuối buổi nghe lòng mềm rũ
mình cũng đừng thấy ngại nói ra

đời mình có khi rộn rã tiếng ca
cả những ngày lặng im cùng tột
khi không muốn cất lời thưa thốt
điện thoại vẫn sáng lên một dòng tin

mình chẳng có gì nhiều cho ai xin
nhưng em cũng mong đến lúc mình biết nhận
ô cửa đóng gặp chiếc chìa vừa vặn
mình sẽ mở lòng sẵn sàng (bị) thương

cái ôm hằng ngóng trông
món ăn luôn chờ đợi
tin nhắn mình mong mãi
yêu thương từng xa xôi
đều ở đây hết cả
anh ơi!
đều ở đây dẫu vất vả ngược xuôi
mình vẫn mong chờ ngày rạo rực
dám thu về phía mình hạnh phúc
vẫn ở đây cho mỗi mình thôi

vẫn ở đây tất cả,
anh ơi

Brighton, 11/2022

vài năm sau

chưa chắc anh đã nhận ra em
em không phải cô bé mười lăm ngày xưa nữa
không còn muốn đặt tên con là trà sữa
bớt lần lữa với thứ mình mê
bớt run người trước những khen chê
không khóc vì đùi to hơn một cô gái khác
hết ghen với những người nghe anh hát
tự em cũng hát được mà?

những chuyến đi gần đi xa
mỗi chặng đường tất bật thêm một tí
mải miết theo chức danh và học vị
gân cổ vì điều vô lý dở hơi
quan điểm có khi là thứ khiến mình xa xôi
nhưng ít nhất, giờ em có thể cùng anh hút thuốc
mà chắc gì anh đã muốn cùng em hút thuốc
hay muốn thấy mình trong những cuộc đảo điên

nếu được, anh ơi, vẫn cứ nghĩ em hiền
vẫn thản nhiên bận tâm và săn sóc
thương cho hết dại khờ ngu ngốc
rồi lại biết viết thơ cả những khi vui

em không tiếc những ngày đã trôi
nhưng tim không reo vui hai lần cùng một nhịp
đường em đi, có thể anh không kịp
đường anh đi, thôi cũng đã qua rồi

và chẳng phải mình đẹp nhất, anh ơi
khi ở trong ký ức một người
mãi mãi

Brighton, 10/2022

I think I tend to miss you a bit more in October, just a bit

sáu giờ chiều

nếu anh hẹn đón em sáu giờ chiều
em sẽ háo hức từ chín, mười giờ sáng
ngày dài xem ra cũng không quá chán
khi đếm đo bằng những đón đưa

em sẽ nói cười suốt bữa ăn trưa
không chê bai ly cà phê nguội
vẫn tíu tít những chuyện không đầu cuối
và mặc cho ý tứ chạy trong đầu

chờ hết ngày xem chừng là hơi lâu
giữa buổi chiều ra soi gương lần nữa
bốn, năm giờ uống xong ly trà sữa
tủm tỉm cười tô lại màu son

nhẩm tính dần những chốn ăn ngon
những góc phố cho mong muốn trẻ con
sắp xếp lại câu chuyện em sẽ kể
hoặc lặng im như mình vẫn luôn luôn

biết đường dài, và người có hơi đông
anh đến lúc sáu giờ hơn một chút
rồi em cũng vẫn chậm sau mấy phút
ngồi tựa đầu lên những bao dung

lạ lùng thay, là những ngóng trông
không hứa trước khi nào được mất
tay ôm vội những niềm vui tản mát
sao trên đầu, lấp lánh trong tim

anh lao đi đến nơi không tìm
em giữ lại câu hỏi từng mong nhất
bởi hôm nay bầu trời trong vắt
và ngày mai, hẳn lại gặp sáu giờ?

Brighton, 10/2022

see here for another version of this, in English, video form, and a different POV

cơm nhà

một bữa cơm nhà
bát đũa sắp ra
hai người ba món
thêm bát mắm cà

cắm thêm bình hoa
rót ly nước mát
và khe khẽ hát
bài hát cơm nhà

thường thôi, chắc là
ăn cơm uống nước
không ai mệt trước
không ai vui sau

sàng bỏ càu nhàu
rửa trôi khó chịu
nêm lời êm dịu
trong bữa cơm nhà

mấy bữa cơm xa
cơm nhà-người-khác
vài hôm biếng nhác
bữa cơm la cà

những nơi đã qua
những ngày đã có
những lời như gió
may còn lại nhau

còn mướt xanh rau
còn ngào ngạt khói
về xoa bụng đói
về thơm lên môi

cơm nhà ấm hơi
nếm nêm ninh nấu
lãi lời tốt xấu
khói chiều cuốn trôi

còn nhau,
thế thôi

Hà Nội, 9/2022