hết ý

ngày người ta ngợi ca thơ
chữ nghĩa tôi rơi đâu mất
nằm lặng trong đáy cốc trà
nhạt hơn một điều thường nhật

ngày bạn lẽ ra mừng nhất
tôi cũng chẳng góp lời nào
không câu từ nào xếp đặt
cho những buồn vui lao xao

ngày nào lại thấy cồn cào
để được nói câu dào dạt
gói hộ hết những bao la
thơ lại là điều thường nhật

Hà Nội, 3/2025

7 điều về tình yêu

(1)
tình yêu đẹp là tình yêu nuôi-lớn
ấp ôm từ những thương mến dại khờ
vỗ về cả đến khi mắt môi khô
đâu thể mơ mãi làm em bé nhỏ

(2)
khi lớn đủ, rồi thì cũng rõ
chẳng ai yêu một cách tới hai lần
bài hát hôm nay còn vẫn bâng khuâng
chưa chắc mai đã thành lời thương khác

(3)
và những danh xưng và nhãn mác
biết đâu là yêu dấu thật thà
giữ chặt hơn cả lời hẹn ước
là những điều không nhất thiết phải nói ra

(4)
chỉ yêu thôi, như mình vẫn luôn là
như tất thảy ước muốn thành thực nhất
xin biết ơn những mỏ neo chân thật
để giữa dòng không lạc mất mình

(5)
lỡ có đôi khi quên mất tự thương mình
cũng chưa hẳn là điều tồi tệ lắm
bàn tay vẫn có bàn tay nắm
và lòng người vẫn thăm thẳm như nhau

(6)
dẫu tình yêu không biết trước sau
có thể vắng đúng lúc hằng mong ngóng
nhưng nếu mắt người hôm nay không in bóng
đôi má ngày đông cũng đâu bớt ửng hồng

(7)
chỉ có tôi chủ ý động lòng
chủ ý đặt tên anh vào một lần chọn lựa
đặt chiếc ô mở cánh bên ngoài cửa
đi tiếp đoạn này, mưa dẫu tuôn

Hà Nội, 14/2/2025

buổi sáng hôm sau

trong bếp còn vương mùi cháy khét
là món kheer đóng dưới đáy những vệt nâu
hay một thứ gì âm ỉ đã từ lâu
trước cả buổi chiều nháo nhào tìm nguyên liệu

cái nồi cỡ lớn nằm trên bàn gọn ghẽ
không dấu vết, không ngổn ngang, không thức ăn thừa
như thể ta sẽ lại ngồi xuống say sưa
nhấp ngụm trà
và nuốt những lần tự ái

đồ ăn ngon cũng là ngôn ngữ tình yêu?
điều đó là mãi mãi
dẫu không ít lần đổ tràn và vương vãi
ta chẳng yêu bằng ý đẹp lời hay
và nước sốt thịt cũng làm mình bỏng tay

không có người đến dọn dẹp hôm nay
chỉ có tôi chà xát và cọ rửa
món ngon nhớ lâu, nhờ tay người sắp sửa
đòn đau nhớ đời, cũng in vết bàn tay

nhưng cho bữa sáng nay anh muốn ăn trứng ốp
còn tôi muốn giữ mình bận rộn với bất cứ điều gì

Hà Nội, 5/2024

dịch từ bài the morning after

measures of time

at first, time was a hesitant ring of the doorbell
the lavish dinners I was only picking at
time felt endless like the parties we had
and stayed stuck in the playlists I didn’t get

time crept in, as did the extended daylight
time filled up the bin with things that had no other outlets
time was your tees in rotation till laundry day
then your black sweater thrown on any of my outfits

time evaporated in tea steam and forgotten cigarettes
and froze in two hundred photos of wide grins and unslept nights
time offered no answers, just questions lingered
then flew by,
just like the plane that took me away

Hà Nội, 3/2024

started this right after I left, but only finished it today
to the day we met, precisely one year ago

on graduation

when once lunch pals gather in the grand auditorium
and the tutor waves and smiles from the stage
we laugh at the jokes of the old man on the podium
and grin even wider as we celebrate

when academic stress becomes anxiety about walking the stage
and cameras are no longer for assignments, just for the feed
we did great, and will now turn the page
people will know that we care, as life’s adventures greet

when home becomes just another moldy room for rent
and people continents away become home
across the oceans, love and wisdom are sent
the echoes of laughter find us wherever we may roam

when “let’s meet this weekend” becomes “remember when”
and “see ya tomorrow” becomes “may our paths cross again”
our time here ended right where it was meant
but it’s the company that made it all not vain

Brighton-Hà Nội, 1/2024

ba năm

người ta hỏi em thấy mình ở đâu
trong vòng ba năm nữa

em mải vui chuyện tầm phào cơm bữa
dại gì đâu mà toan tính dông dài
em đi thêm mỗi nhịp uê oài
là ba năm đã gần hơn một chút

đoạn đường chạy xe hết ba mươi phút
cần ba năm để thuộc từng ổ gà
khi thản nhiên vít ga vun vút
vẫn chừa cho mình một lối ra

đi qua bao nhiêu cuộc ơi à
và bước ra đầy mình ngạo nghễ
có những điều nói ra thì dễ
chỉ cần nhiều năm để biết mình không sai

thêm bao lần lý tưởng miệt mài
xuất phát lại một khởi đầu đã cũ
ba năm cho những đảo điên vần vũ
đến phen này cũng bớt liêu xiêu

mình còn nhiều lần ba năm để yêu
để nhớ nhau khi nghe tim vắng
để ngả đầu mỗi chiều vàng nắng
biết chắc rằng tay còn gọn trong tay

cần ba năm để đến được đây
ba năm nữa, không mong mình trốn chạy

Hà Nội, 12/2023

biết ơn những thảnh thơi này

cuộc vui không đợi đến cuối tuần
bởi hôm nào cũng là chủ nhật
tay vít ga chẳng lúc phân vân
vòng bánh xe cũng quên ngày tất bật

trên những đoạn đường mông lung nhất
nghe trong lòng vẫn hát khúc tểnh tênh
dù tim mỏi, dù chân bước chênh vênh
dưới ánh sáng của mặt trời méo mó

đổi những lúc sớm khuya lọ mọ
lấy cơn mê man đến giữa ngày
say sưa những buồn vui lỡ cỡ
chẳng đợi ai đo dấu vân tay

dẫu hôm nay thành tựu chẳng đến ngay
chặng phiêu lưu vẫn còn dài trước mắt
lại đi tiếp, khi còn chưa quên mất
lời biết ơn những thảnh thơi này

Hà Nội, 9/2023

chẳng đợi tình yêu viết

báo thức reo từ trong đêm tiệc
chào ngày mới bên kia địa cầu
ngày tất bật và ngày mải miết
đêm cuồng say, đêm trôi tận đến đâu

ta nói mãi những chuyện không hồi kết
cho cuộc vui mới lại từ đầu
đi hết đường xa, rồi mới biết
chẳng lúc nào không ở gần nhau

ta lại về phủi bụi tấm ga nhàu
vươn vai dậy – hết lấm lem mỏi mệt
dẫu không mơ được giấc dài lâu
vẫn thương thế, chẳng đợi tình yêu viết

Hà Nội, 8/2023

in another life, I would love to be your American partner

the morning after

in the kitchen a burning smell lingers
maybe it was the kheer
or something else that simmered
longer than just one afternoon

the big pot sits still on the table, empty and spotless
barely a trace of the mess that brewed
as we laid down our bags and sipped chai
inhaled the aroma and swallowed our pride

I used to believe food was a love language
I still do – only with a poignant reminder
that onto your plate the gravy is not always gently poured
sometimes it scalds with searing steam

I wish it was Thursday so the cleaner would come today
instead I’ll spend time scrubbing the stains away
trying to unlearn that the hand that feeds
can be the hand that hits

but for breakfast today you want eggs
and I want something to keep myself preoccupied

Brighton, 4/2023

edited 5/2024

fear

fear used to look like a sheikh
or any large bearded man in a long thawb
his mustache looking like two airplane wings

fear took the form of a huge eagle tattoo spreading
across the chest, accompanied by long hair
seemingly unwashed

fear was violent lashes,
foreign grounds, and names I could barely pronounce

but now fear is walking by English pubs with my British Mauritian Tinder date, waiting to find out
what the drunk white men tonight will shout
ni hao at me (a Vietnamese, by the way)
or namaste and go cut your dirty hair at him

fear is me and my Muslim dude not knowing
what and where we will be when our visa expires
so we’ll just roll a smoke and stare through the vapor

fear permeates tonight’s dining table
of you and your friends, all with unfair skin colors
gathering for some destressing, yet dreading
one of you might leave the country tomorrow after the major layoffs

the most terrifying stuff, after all,
are fears that go undiscussed

Brighton, 3/2023

written for my Race, Culture and the Media class