cuối giờ chiều

có một phút cuối giờ chiều
để cả thế gian đứng lại
nhìn màn trời qua màn hình điện thoại
một màu huy hoàng nhuộm kín những ô vuông

và nắng chiếu dài hơn
dòng người thôi mướt mải
không lo mình trễ nải
vào lúc không có gì vội hơn một bữa cơm chiều

không ai tất bật liêu xiêu
điện thoại không kêu những hồi giục giã
gió và ánh sáng không đổ xô nghiêng ngả
có lúc này để nhìn lại ta

nhìn về những thứ rất xa
mà cứ ngỡ lòng tay mình nắm chặt

Hà Nội, 6/2024

cuối chiều ở thành phố mình

nhiều giờ sau tay lái mỗi ngày
chắc hẳn sẽ làm mình thấy mệt
bụi bặm lẫn với mồ hôi bê bết
áo quần chẳng thiết phơi phong
dễ hiểu thôi, nếu chỉ muốn trốn trong phòng
bao ước mong cũng đành mang cất giấu

(thế nên,
mặc vết thương đau
cảm ơn vì vẫn cùng nhau ra ngoài)

hoàng hôn chiều nay
chẳng thể do tay mình tự vẽ
những rực hồng đẹp đẽ
là lời kể, lâu rồi, của nhân gian
bởi ai chẳng mong
đoạn kết vẹn tròn viên mãn
chẳng hạn, giơ ống kính lên
có thấy gương mặt quen ở đó?
hay chỉ nghe lá cuốn tung theo gió
xốn xang lòng

và rất mong,
có thể nào
cùng thu xếp lại ồn ào ngổn ngang

dọn nhà, dọn phòng,
dọn đời, dọn lòng

chỉ chừa lại chút viển vông
giữ nhau ở lại, giữa đông đúc người

Hà Nội, 5/2021
(Viết vào ngày sinh nhật 22 tuổi)

đi chơi không?

nghe nói nay trời đẹp
mà sáu rưỡi mới tan
hoàng hôn rồi cũng tàn
loang loáng trên mặt nước
giá có người đón rước
dạo hồ rồi ăn kem
và lại cùng nghĩ xem
mai mình làm gì tiếp
khi trời còn xanh biếc
khi mình còn có nhau…

đi qua hết dọc cây cầu
phía bên kia chắc có câu đáp lời

Hà Nội, 04/2021