anh muốn đưa em đi đó đi đây
để em biết anh còn quan tâm săn sóc
nhưng lại một ngày giá lạnh và cô độc
mà anh chẳng biết đi đâu
những bông thủy tiên trao nhau
kết thành chùm bằng sợi dây xinh xắn
nhưng chúng chẳng tưng bừng nở thắm
chẳng rộ mừng như mùa xuân đã qua
muốn một nụ hôn để giúp em xoá nhoà
tất thảy mọi điều làm em phiền muộn
nhưng lòng anh còn đang bận rộn
chẳng thể nào san sẻ cùng em
và anh muốn thật thà yêu em
muốn được khóc khi lòng buồn nhất
nhưng em ơi nước mắt anh cạn kiệt
cho một cuộc tình đã cũ từ lâu
nếu có ai đó làm em đau
anh ước là người đứng ra bảo vệ
nhưng giá mà hai tay anh có thể
sau bao lần ôm vết thương sâu
anh chỉ còn lời lẽ đục ngầu
văng câu chữ đau hơn cú đấm
ngôn từ sát thương lúc nào cũng thắng
và anh lại nhận phần thua
anh muốn hát riêng cho chúng ta
một khúc ca của riêng mình độc nhất
nhưng anh đã dành cho một trái tim xa khác
mọi lời mà anh viết ra
anh muốn lại được nói yêu thật thà
muốn được khóc cho tình yêu trước mắt
nhưng em ơi nước mắt anh cạn kiệt
cho một cuộc tình đã qua
Hà Nội, 12/2025
