xuân say (spring fling)

bên ngoài có tiếng rụt rè gõ cửa
là tôi vừa mang háo hức đến đây
thôi thì cười nói, thôi thì thơ ngây
ở yên đấy trong vòng tay khờ dại

biết chẳng có thể nào mãi mãi
đem mật nắng vàng rải kín đời nhau
không ai cần nói ra trước lời đau
vấn với vương, cũng chẳng cần thoái thác

mùa xuân năm ấy qua rồi, lại mùa xuân khác
tôi chẳng ở lâu, có lẽ vì
rồi tháng ngày, rồi người cũng qua đi
mùa xuân này lại thành mùa xuân ấy

ta chọn nhớ ngày mình vui nhất đấy
trong những vẫy vùng rất đỗi mong manh
biết ngày vui là ngày không trở lại
mà có ngày nào mùa xuân chẳng còn xanh

Hà Nội, 3/2024

những mùa mới

lại một mùa trắng khói hồng mây
mặt trời lên sớm mỗi ngày một phút
bộ váy mới làm chân bước hụt
điềm nhiên em soạn lại mình

mùa về trong nao nức mới tinh
mặt trời xuống muộn mỗi ngày một phút
em thương anh nhiều hơn mỗi ngày một chút
suốt những mùa hoa chẳng rơi hết bao giờ

Brighton, 1/2023

thu

có mùa thu nào đấy
mùa thu không chạy xe tay ga
mùa thu ăn bận xuề xoà
không gói tặng em những bông hoa nhỏ

mùa thu đi hết những đường với phố
chỉ để ăn ổ bánh mỳ giòn
mùa thu không thích chụp ảnh hoàng hôn
mà nắng vàng vẫn vương vai áo

mùa thu chẳng giống như trên báo
ít dịu dàng, nhiều những phân bua
mùa thu đôi khi như một câu đùa
cười cợt dở hơi sau cặp kính cận

mùa thu làm em hờn giận
không phải vì đột ngột mưa rơi
không phải vì mùa thu cho tất cả mọi người
mà vì mùa thu nào,
đấy

mùa thu của ai đây?

Brighton, 11/2022

dẫu sao cũng vẫn nhớ mùa-thu-tôi-mang-bên-mình, như bài hát của Trang

trời khóc

trời làm một trận ướt nhẹp
nghe mùa thương cũ vỡ oà
có người tựa đầu nem nép
sùi sụt cho ngày tan ra

mưa đâu chỉ ướt nay mai
buồn nào khóc xong là hết
giọt giọt nối đuôi nhau rơi
trong cuộc đua không hồi kết

biết đời vốn là hơi mệt
chẳng muốn bận thêm rối bời
chờ giọt vui nhỏ nhẹ thôi
rơi lúc mình không để ý

Hà Nội, 7/2022

tháng Tư

tháng Tư vừa gõ cửa
qua mấy hàng nắng xiên
chuyến đi dài liên miên
đợi em về mọi bữa

màu mây không buồn nữa
suy tư cũng rộn ràng
nồng nhiệt từng lần lữa
giờ cũng thôi ngại ngần

trời dẫu còn đỏng đảnh
em dẫu còn mông lung
bên kia cơn mưa lạnh
nắng góp bài vui chung

và rạng rỡ nở bừng
và ngọt lành hoa trái
ai tháng Tư đã từng
vẫn trôi ngày êm ái

anh sẽ luôn vững chãi
em sẽ luôn ngả đầu
không lời nào nặng mãi
cả khi tim đã nhàu

Hà Nội, 4/2022

mưa mùa xuân

là tươi mới của người xa
mát lành dội xuống, hoá ra chuyện mừng
nhưng là ủ dột ẩm ương
của người ôm mộng nhớ thương lâu ngày

thôi về đi nhé, mưa bay
bàn tay nào đủ che mây ngang đầu
và xin chào mệt mỏi nhiều
bàn tay nào giữ những điều đã qua

Hà Nội, 3/2022

(thuộc về) mùa thu

không cần nhanh, không cần mạnh
trên thịt da những lấp lánh vui
đua nhau rơi và trượt mình ngã dúi
rồi dụi vào sau áo anh

chậm rãi tan vào đây những mát lành
thương thương lắm,
cất thành lời tha thiết
mưa không biết, còn anh không tiếc
mùa lại sang, mình viết tiếp điều gì?

Hà Nội, 10/2021

những hôm trời nồm

Hà Nội những ngày trời vẫn chưa khô
mi mắt em cũng còn chưa thôi ướt
đau thương này vốn không đong đếm được
thì thôi mình đừng toan tính thiệt hơn

đón em về kẻo mưa ướt đường trơn
cà phê thơm thơm tay anh ấp ủ
giá muộn phiền chỉ là điều đã cũ
chầm chậm tan theo ngọt đắng trên môi

cái hôn nào còn nhuốm vị chia phôi
tay nắm nào không là điều nuối tiếc
ấp ôm nào cũng vòng tay ghì siết
gặp gỡ mấy khi lần cuối mất rồi

nếu ngày mai giông tố kéo ngang trời
hay là mình tắm mưa cùng nhau nhé
hoặc có thể ngồi hát ca khe khẽ
và ủ ê, rồi cũng đến, đương nhiên

Hà Nội, 04/2021