nghe máy đi (2)

(viết tiếp nghe máy đi, vì lúc nào tôi cũng muốn nhấc máy lên gọi cho đúng một người)

điện thoại tút tút
nói là
nhớ anh

ôm một cái,
lại ngon lành
bao nhiêu mệt nhọc hoá thành mây bay

giá mà chỉ một với tay
chạm mùi hương cũ trong ngày ủi an

nhớ thương nào kể mấy lần
bất an cũng chỉ có ngần ấy thôi

đầu dây cất tiếng trả lời
“thôi, không cần gọi,
nhớ rồi,
vẫn đây”

Hà Nội, 8/2021

nghe máy đi

“a lô?”
“anh ngố!
về đi,
em chờ”

về thôi, mưa hắt kính mờ
về nhanh kẻo lại ngẩn ngơ quên đường

về căn phòng ngát thơm hương
xót xa mấy, vẫn thân thương,
cũng đành

về thu vén lại ngọt lành
đặt lên môi ấm,
lại thành câu ca

hồi chuông đổ đến lần ba
điện thoại tút tút
nói là
nhớ anh

Hà Nội, 05/2021

đi chơi không?

nghe nói nay trời đẹp
mà sáu rưỡi mới tan
hoàng hôn rồi cũng tàn
loang loáng trên mặt nước
giá có người đón rước
dạo hồ rồi ăn kem
và lại cùng nghĩ xem
mai mình làm gì tiếp
khi trời còn xanh biếc
khi mình còn có nhau…

đi qua hết dọc cây cầu
phía bên kia chắc có câu đáp lời

Hà Nội, 04/2021

mang gì hôm nay

hôm nay,
mình đi tìm hạnh phúc nhé

hạnh phúc ở trong cốp xe
khi gió hơi se
có áo anh cho em khoác
lúc em cần bài nhạc
cặp loa lại vang những nốt tự tình
kể cả nếu điện thoại hết pin
dây sạc kiểu nào anh cũng sẵn
hoặc bọt cà phê lem thành ria mép
thì giấy ăn anh cũng đã mang rồi

đi đây đi đó
đường to ngõ nhỏ
em cần gì đó
cốp xe anh đều có
em đừng lo, đừng lo
em bé nhỏ ơi, em bé hiền khô
luôn đầy hạnh phúc cho em bé nhỏ

nhưng em thử cúi đầu tìm trong giỏ
có phải anh quên
hạnh phúc của chính mình?
anh cứ mải lỉnh kỉnh loay hoay
chưa một lần tự tay
cất niềm vui trong đó

để em về xếp hai chiếc túi to
một giữ hộ âu lo rầu rĩ
có buồn gì, đưa em cất trong đây
một để dành ve vuốt với nắm tay
và thật đầy yêu thương gom góp
chắc chỗ trống vẫn còn trong cốp
mỗi chuyến đi tìm-hạnh-phúc, từ nay
có thêm hai chiếc túi khổng lồ
không đáy

Hà Nội, 03/2021

hay là

hay là mình yêu đi thôi
để thu ngắn lại xa xôi trong lòng
để đưa nhau lượn một vòng
rồi tặng nhau một cái hôn cuối ngày

ân cần xếp gọn trong tay
gói thêm thương nhớ rất đầy và to
ngồi đây, em sẽ kể cho
dấu yêu lẫn cả lắng lo trong đầu

nếu anh vẫn ngại buồn rầu
hay là ngại vết thương sâu chưa lành
thì thôi, nhanh chậm cũng đành
miễn là tình nguyện để dành nhớ mong

dù đường còn lắm mênh mông
phiêu lưu gì nữa, mình đồng ý đi

Hà Nội, 1/2021