nắng mưa

nếu ngày mai hửng nắng
thì đem buồn ra phơi
chuyện ẩm ương: thủng thẳng
bay lên thành mây trời

nếu mai trời đổ mưa
thì giận hờn trôi tuột
vắt trái tim sũng nước
ra những lời mướt xanh

nếu gặp anh ngày nắng
hong được tiếng cười giòn
thành chuyện vui ấm sáng
trên đường xe bon bon

nếu gặp anh ngày mưa
không cần che mắt ướt
thức lòng mà biết được
thấm giọt nào rung rinh

nếu gặp anh hôm nay
và những ngày sau khác
chuyện yêu kể cũng dài
không phải điều chốc lát

nắng mưa thì cũ mèm
đã xưa như trái đất
yêu đương, dù hơi vất
mỗi ngày lại mới thêm

Hà Nội, 1/2024

cho mình thương bình thường

lúc anh say sưa nhất
là cuộc vui không em
những khóc cười tha thiết
em chưa từng được xem

sao trời không thắp lên
rực rỡ khi mình gặp
lòng không dạo khúc nhạc
nhắc mình đang tương tư

em viết bốn tờ thư
toàn ưu tư phiền muộn
gửi môi hôn luống cuống
lạc mất khi ngược đường

dưới vầng mây ẩm ương
của những ngày hò hẹn
em gục đầu len lén
trên vai anh ráp thô

trong tay anh nứt khô
là tình yêu rón rén
chẳng có lời trìu mến
để biết thương nhường nào

vẫn tên em cuối câu
sau những lần kể chuyện
yêu là câu điều kiện
em đứng ở vế sau

anh thương từ vết đau
em thương bằng hiện hữu
cuộc vui cũng qua mau
lấy gì xoa lòng trĩu
em dành lời mát dịu
cho mình thương, bình thường

Hà Nội, 12/2023

flickers

from where we are
it flames just once, in several flickers

fire spreads from where we embrace
and from the ground it floats to space
we are only sure about the clouds

in this hazy state
I wish you will never leave
from where I just am once

for things that happen just once
will prove that life is but
a series of absurd flickers

Brighton, 3/2023

điềm nhiên nở

mua hoa ngày ta thấy đẹp
nhắn lời yêu khi thấy thương
và tối nay đứng trước gương
thấy mình đẹp hơn một chút
vẫn mạnh mẽ như mọi lúc
dẫu không miết mải đấu tranh
chẳng cần đợi lúc tôn vinh
mới biết hết mình săn sóc
ta không đếm ngày mệt nhọc
để quý thêm bữa cơm vui
ta cần nhiều đắm say thôi
cho đoá hoa điềm nhiên nở

Brighton, 3/2023

nước

em tan vào trong nước
em mềm như khói mây
không bơi, không đạp nước
em từ đâu đến đây?

dòng dẫu xuôi hay ngược
dòng vẫn hôn em đầy
em nào đâu biết trước
trôi tiếp về đâu đây?

cửa biển nơi mắt ngước
thượng nguồn khi ngoái đầu
nhìn ngược dòng để biết
dòng nước buồn đâu đâu

Brighton, 2/2023

(viết trong lớp Doing Gender, thật là một quyết định kỳ lạ)

những mùa mới

lại một mùa trắng khói hồng mây
mặt trời lên sớm mỗi ngày một phút
bộ váy mới làm chân bước hụt
điềm nhiên em soạn lại mình

mùa về trong nao nức mới tinh
mặt trời xuống muộn mỗi ngày một phút
em thương anh nhiều hơn mỗi ngày một chút
suốt những mùa hoa chẳng rơi hết bao giờ

Brighton, 1/2023

một bài thơ vô cùng sến

trời không đủ nắng
ngày không đủ vắng
lòng mình không đủ lặng
để nói với nhau, rằng

em cứ đàng hoàng mà nhớ
bởi người cũng sẵn sàng chờ
mấy lời em nói bâng quơ
tự nhiên như là hơi thở
mình đi qua điều tư lự
còn nhau ở cuối cơn mơ

vần thơ em đi vắng
màn hình nhiều khoảng trắng
mà em khăng khăng
nỗi nhớ dùng dằng

Brighton, 12/2022

say

(ảnh ở Anita)

xem ra trong cuộc vui này
điên là người tỉnh; người say sẽ mừng
mừng vì những cái dửng dưng
ngày còn biết nhớ cũng từng thiết tha

chuyện hôm qua, lời hôm qua
trôi nhạt trên cánh môi thoa son mờ
chẳng cần ở giữa cơn mơ
gọi tên ai đấy vu vơ nghe mình

bởi tôi say,
cũng lặng thinh

Brighton, 12/2022

xa

mình cứ đi, dẫu xa
đường dài sẽ bớt lạ
ngày bớt mệt, dẫu là
thiếu chiếc hôn từ giã

không hôn, đâu biết là:
không thương, thì trăn trở
không đi, sao biết nhớ?
không yêu, sẽ chóng già!

yêu từ tốn nhẩn nha
yêu tưng bừng nhộn nhịp
yêu dùng dằng bịn rịn
yêu hết đoạn đường xa

Brighton, 11/2022

những phép tính

ừ, lòng ai kiên nhẫn
để thấy người bao dung
và mắt nào trông ngóng
xem ai có đợi mong

lối nào đi thong dong
biết có người chờ bước
lời nào làm mắt ướt
rượu nào cho người say

vòng tay nào ôm ấp
mừng người còn ở đây
môi hôn nào tới tấp
đầy giữa cuộc vui này

Hà Nội, 7/2022