viết về một thành phố

ta có thể viết gì về thành phố?
về đua chen tấp nập người xe
về lần lượt đèn đường nhảy số
hay rộn ràng hối hả hội hè

viết cả về những góc nhỏ vắng hoe
nơi thành phố cất đi điều bí mật
viết về những đoạn đường tẻ ngắt
không ai xem ta tất bật sửa soạn mình

hoặc viết về những bé xíu lung linh
khi thành phố bước vào đêm ngủ
hay lại một đô thị không-bao-giờ-ngủ
ta miệt mài trôi theo những giấc mơ

có thể, hoặc không, thành phố bước vào thơ
ở lại đó hiển nhiên như trước mắt
nhưng nhiều khi trong lòng phố, điều nhớ nhất
là hồi ức về một thành phố khác xa

Brighton, 12/2022

bức ảnh ở bài này không phải ảnh ở Brighton mà mình thích nhất, nhưng ảnh này nói lên chính cái điều mà, khi mình đến một nơi này, mình sẽ lại nhớ về một nơi nào đó khác.
(nhưng vẫn tức vì Popeyes đóng cửa ở Long Biên!)

ngủ đất (my Vietnamese translation of Sleep On The Floor lyrics)

em nhớ mang theo bàn chải đánh răng
và chiếc áo mà em yêu thích nhất
tiền tiết kiệm cũng đem rút hết
rồi mình đi khỏi thị trấn này
bởi nếu không được rộng cánh bay
đời anh sẽ chìm sâu ở đây mãi mãi
anh không sống để chìm sâu mãi mãi
nên ta đi thôi, em ơi

lời dạy Thánh Kinh, anh cũng quên rồi
ta đâu phải sinh ra trong tội lỗi
em nhớ để lại lời nhắn trên giường, dẫu vội
cho mẹ biết rằng em vẫn an toàn
khi bà thức giấc, ngày mới sang
mình hẳn đã đến một tiểu bang nào đó khác
đã chạy xe xuyên qua màn đêm bàng bạc
em à, đi thôi

nếu trên đỉnh đầu không còn mặt trời
đường sá, tàu xe đều tan hoang hết
liệu em có buông xuôi chờ chết
hay vẫn chiến đấu cả khi đoạn kết cận kề?

ngày đó mình cố nhìn ra
cũng chẳng thấy trời xanh trước mắt
phải nhờ bố mẹ cả tiền thuê nhà
hay em lại tảo tần chiu chắt?
nếu mải miết tính toan được mất
bao giờ cho thôi ngột ngạt hẹp hòi
chẳng thể mãi sống đời tẻ nhạt
em ơi em, đi khỏi đây thôi

nếu trên đỉnh đầu không còn mặt trời
xa hoa thị thành cũng tan tành hết
Chúa cũng không thể cứu rỗi anh
em hãy cứ là em đẹp-nhất

hãy chọn chính em, chọn anh, chọn chúng ta
dẫu mình có phải ngủ trên nền đất


Không có nhiều lý do lắm cho việc tại sao tự nhiên lại dịch bài này, nhưng đây là một trải nghiệm dịch thú vị.

Gần đây mỗi lần mọi người hỏi mình nghe gì, mình hay nói là nghe The Lumineers. Sleep On The Floor là một trong những bài mình thuộc nhất và nghe nhiều nhất. Hai năm trước, có hôm mình chống lại cơn buồn ngủ khi đã quá nửa đêm để xem hết cả 25 phút của The Ballad Of Cleopatra. Nhờ thế mà học cách thích cả MV này (chứ không chỉ thích nghe nhạc), và học được nhiều thứ khác.

Brighton, 11/2022

thu

có mùa thu nào đấy
mùa thu không chạy xe tay ga
mùa thu ăn bận xuề xoà
không gói tặng em những bông hoa nhỏ

mùa thu đi hết những đường với phố
chỉ để ăn ổ bánh mỳ giòn
mùa thu không thích chụp ảnh hoàng hôn
mà nắng vàng vẫn vương vai áo

mùa thu chẳng giống như trên báo
ít dịu dàng, nhiều những phân bua
mùa thu đôi khi như một câu đùa
cười cợt dở hơi sau cặp kính cận

mùa thu làm em hờn giận
không phải vì đột ngột mưa rơi
không phải vì mùa thu cho tất cả mọi người
mà vì mùa thu nào,
đấy

mùa thu của ai đây?

Brighton, 11/2022

dẫu sao cũng vẫn nhớ mùa-thu-tôi-mang-bên-mình, như bài hát của Trang

xa

mình cứ đi, dẫu xa
đường dài sẽ bớt lạ
ngày bớt mệt, dẫu là
thiếu chiếc hôn từ giã

không hôn, đâu biết là:
không thương, thì trăn trở
không đi, sao biết nhớ?
không yêu, sẽ chóng già!

yêu từ tốn nhẩn nha
yêu tưng bừng nhộn nhịp
yêu dùng dằng bịn rịn
yêu hết đoạn đường xa

Brighton, 11/2022

mình

thực ra em cũng mong
rằng mình sẽ biết thừa nhận
là đôi khi mình cũng thấy lạnh
và cần nhiều hơn một cái ôm

rồi sẽ có những hôm
một ngày chỉ ăn hai bữa
nếu cuối buổi nghe lòng mềm rũ
mình cũng đừng thấy ngại nói ra

đời mình có khi rộn rã tiếng ca
cả những ngày lặng im cùng tột
khi không muốn cất lời thưa thốt
điện thoại vẫn sáng lên một dòng tin

mình chẳng có gì nhiều cho ai xin
nhưng em cũng mong đến lúc mình biết nhận
ô cửa đóng gặp chiếc chìa vừa vặn
mình sẽ mở lòng sẵn sàng (bị) thương

cái ôm hằng ngóng trông
món ăn luôn chờ đợi
tin nhắn mình mong mãi
yêu thương từng xa xôi
đều ở đây hết cả
anh ơi!
đều ở đây dẫu vất vả ngược xuôi
mình vẫn mong chờ ngày rạo rực
dám thu về phía mình hạnh phúc
vẫn ở đây cho mỗi mình thôi

vẫn ở đây tất cả,
anh ơi

Brighton, 11/2022

vài năm sau

chưa chắc anh đã nhận ra em
em không phải cô bé mười lăm ngày xưa nữa
không còn muốn đặt tên con là trà sữa
bớt lần lữa với thứ mình mê
bớt run người trước những khen chê
không khóc vì đùi to hơn một cô gái khác
hết ghen với những người nghe anh hát
tự em cũng hát được mà?

những chuyến đi gần đi xa
mỗi chặng đường tất bật thêm một tí
mải miết theo chức danh và học vị
gân cổ vì điều vô lý dở hơi
quan điểm có khi là thứ khiến mình xa xôi
nhưng ít nhất, giờ em có thể cùng anh hút thuốc
mà chắc gì anh đã muốn cùng em hút thuốc
hay muốn thấy mình trong những cuộc đảo điên

nếu được, anh ơi, vẫn cứ nghĩ em hiền
vẫn thản nhiên bận tâm và săn sóc
thương cho hết dại khờ ngu ngốc
rồi lại biết viết thơ cả những khi vui

em không tiếc những ngày đã trôi
nhưng tim không reo vui hai lần cùng một nhịp
đường em đi, có thể anh không kịp
đường anh đi, thôi cũng đã qua rồi

và chẳng phải mình đẹp nhất, anh ơi
khi ở trong ký ức một người
mãi mãi

Brighton, 10/2022

I think I tend to miss you a bit more in October, just a bit

tô màu

ở cuối màn mưa trắng xoá
vết thương cũ thôi tím bầm
lời lẽ úa vàng tháng năm
nỗi nhớ ngày xưa xanh cỏ

người đến châm mồi thuốc đỏ
đưa tay ve vuốt má hồng
không còn vàng mắt ngóng trông
một yên bình xanh-lơ-đãng

đường về từ nay ươm nắng
suốt những ngày tất bật xanh
đáy ly nước màu nâu đắng
trong veo những sắc ngọt lành

Brighton, 10/2022

sáu giờ chiều

nếu anh hẹn đón em sáu giờ chiều
em sẽ háo hức từ chín, mười giờ sáng
ngày dài xem ra cũng không quá chán
khi đếm đo bằng những đón đưa

em sẽ nói cười suốt bữa ăn trưa
không chê bai ly cà phê nguội
vẫn tíu tít những chuyện không đầu cuối
và mặc cho ý tứ chạy trong đầu

chờ hết ngày xem chừng là hơi lâu
giữa buổi chiều ra soi gương lần nữa
bốn, năm giờ uống xong ly trà sữa
tủm tỉm cười tô lại màu son

nhẩm tính dần những chốn ăn ngon
những góc phố cho mong muốn trẻ con
sắp xếp lại câu chuyện em sẽ kể
hoặc lặng im như mình vẫn luôn luôn

biết đường dài, và người có hơi đông
anh đến lúc sáu giờ hơn một chút
rồi em cũng vẫn chậm sau mấy phút
ngồi tựa đầu lên những bao dung

lạ lùng thay, là những ngóng trông
không hứa trước khi nào được mất
tay ôm vội những niềm vui tản mát
sao trên đầu, lấp lánh trong tim

anh lao đi đến nơi không tìm
em giữ lại câu hỏi từng mong nhất
bởi hôm nay bầu trời trong vắt
và ngày mai, hẳn lại gặp sáu giờ?

Brighton, 10/2022

see here for another version of this, in English, video form, and a different POV

cơm nhà

một bữa cơm nhà
bát đũa sắp ra
hai người ba món
thêm bát mắm cà

cắm thêm bình hoa
rót ly nước mát
và khe khẽ hát
bài hát cơm nhà

thường thôi, chắc là
ăn cơm uống nước
không ai mệt trước
không ai vui sau

sàng bỏ càu nhàu
rửa trôi khó chịu
nêm lời êm dịu
trong bữa cơm nhà

mấy bữa cơm xa
cơm nhà-người-khác
vài hôm biếng nhác
bữa cơm la cà

những nơi đã qua
những ngày đã có
những lời như gió
may còn lại nhau

còn mướt xanh rau
còn ngào ngạt khói
về xoa bụng đói
về thơm lên môi

cơm nhà ấm hơi
nếm nêm ninh nấu
lãi lời tốt xấu
khói chiều cuốn trôi

còn nhau,
thế thôi

Hà Nội, 9/2022

để lại cho người mình thương

phải để lại cho người mình thương
một khoảng trời thành thật
nào ai muốn cô đơn với điều bí mật
chót lưỡi đầu môi cũng nói hết hôm nay

để lại nỗi nhớ dài ngày
để lại tay chai tim xước
để lại bàn tay ôm khói thuốc
mấy bài nhạc không nghe cũng thuộc nằm lòng

để lại dòng tin nhắn,
mệt hông?
để lòng biết ơn cho những gì nhận được
để dở dang chừa chỗ cho mong ước
mấy nỗi tin hin gửi lại một vạn điều

để lại cho người thương ly trà chiều
chừa lối đi đến quán ăn yêu thích
để lại những buổi trưa nằm im thít
giờ cuộn mình thêm một không-nhau

để lại trăm điều ta đã cùng nhau
thêm trăm điều ngày sau đi tiếp
để dành lại bài thơ chưa viết
(nếu vẫn viết về nhau, ôi may!)

nếu để lại (được) hết,
cũng hay
gói tinh tươm trong ngày-mong-nhất

Hà Nội, 9/2022